Nối gót người xưa

…. nối gót người xưa
Vì hiểm họa mất nước cùng những khổ đau không ngừng của dân tộc, vì những xót xa quằn quại triền miên của quê hương, vì những máu xương đổ xuống để tạo dựng những trang sử oai hùng đánh đuổi ngọai xâm của tiền nhân, của cha anh, của bè bạn,
Chúng Ta
Hãy đứng lên nhận lãnh trách nhiệm
Hãy đạp lên những sợ hãi mà cùng nhau bước tới, bước tới. Đọc tiếp

TÀI LIỆU header


TÀI LIỆU

Date

TÂM THƯ TỪ LỰC LƯỢNG DÂN TỘC QUẬT KHỞI


_____________________________




SỰ VÔ CẢM ĐẾN TỪ ĐÂU?

Văn Công Hùng
4-12-2012

Một người bạn nhắn mình: cứ ám ảnh mãi chuyện cháu bé bị xe nghiến vào tay hôm kia. Mình cũng rùng mình không kém. Không phải chỉ rùng mình vì cái cánh tay nhỏ bé kia bị cái xe tải mấy chục tấn nghiến bẹp dí, mãi không lôi ra được vì bánh xe đè đúng cánh tay, cháu bé chỉ có thể nằm la và ngất chứ không động cựa gì được?

Mà rùng mình vì cái sự vô cảm của con người trước nỗi đau, trước sự nguy cấp... cũng như trước tội ác. Bởi sự vô cảm, đến lúc nào đấy nó đồng nghĩa với tội ác.

Cô bé nằm đấy, ngất lịm. Nhiều người dân bán buôn bên lề đường chặn các xe chạy qua nhờ leo lên lùi xe để cứu cháu bé. Một tài xế xe buýt từ chối, nhiều xe tải chạy qua từ chối. Máu cứ chảy, cô bé lịm dần. Mãi mới có một người leo lên lùi xe. Nhưng chàng hiệp sĩ này lại không phải là tài xế chuyên nghiệp thì phải, xe lùi được rồi lại... tiến, lại nghiến lên tay cô bé lần nữa.

Còn bao nhiêu việc nữa, sự vô cảm đã giết những con người cụ thể trong những hoàn cảnh cụ thể đã đành, mà nó còn gián tiếp làm chai sạn tâm hồn con người, một sự hủy diệt nhân cách. Và sự giết này mới lớn hơn. Đấy là cảnh hàng trăm người đi qua dửng dưng nhìn người bị nạn chờ chết như cụ già hồi nào ở cầu Thanh Trì. Như học sinh thản nhiên quay clip bạn mình đánh nhau (thực ra là đám đông đánh một người). Như người ta thản nhiên nhìn dân ở khu vực hạ lưu thủy điện nơm nớp lo sợ hàng ngày hàng giờ không động đất như Sông Tranh thì vỡ đập (đất và đá) như Đăk Mek. Hoặc những con đường không thể gọi là đường mà hàng ngày vẫn hàng ngàn chuyến xe chở hàng chục vạn người lại qua, mà đường 14 nối các tỉnh Tây Nguyên xuống Sài Gòn là một ví dụ.

Cách đây 4 hôm, tàu của Tàu lại làm "đứt cáp" tàu Bình Minh của ta ở rất sâu trong lãnh hải VN, 3 ngày sau mới thấy 1 tờ báo ngành lên tiếng???

Bản thân người Việt Nam không vô cảm, từ bé đã tắm mình trong "Bầu ơi thương lấy bí cùng/ Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn", rồi: "Thương người như thể. thương thân"... Vậy thì cái gì đã khiến con người hôm nay vô cảm với nỗi đau, với cái ác, với sự phi nhân đến vậy???

Câu hỏi cũng tức là trả lời, bởi ai cũng lờ mờ thấy, nhưng để trả lời, hình như cũng có một rào cản... vô cảm.

Nếu là người lãnh đạo xã hội, mình sẽ yêu cầu các cơ quan chức năng trả lời cho câu hỏi ấy: tại sao sự vô cảm ngày càng phát triển???

Blog VanCongHung