Nối gót người xưa

…. nối gót người xưa
Vì hiểm họa mất nước cùng những khổ đau không ngừng của dân tộc, vì những xót xa quằn quại triền miên của quê hương, vì những máu xương đổ xuống để tạo dựng những trang sử oai hùng đánh đuổi ngọai xâm của tiền nhân, của cha anh, của bè bạn,
Chúng Ta
Hãy đứng lên nhận lãnh trách nhiệm
Hãy đạp lên những sợ hãi mà cùng nhau bước tới, bước tới. Đọc tiếp

TÀI LIỆU header


TÀI LIỆU

Date

TÂM THƯ TỪ LỰC LƯỢNG DÂN TỘC QUẬT KHỞI


_____________________________




VÌ SAO BÁO NGƯỜI CAO TUỔI KHÔNG CÓ TIN VỀ VỤ ÁN Ở VĂN GIANG ?

Nguyễn Thành Lê 
1-12-2012

Ngày 30/11/2012 Tòa án huyện Văn Giang, Hưng Yên xét xử vụ côn đồ đánh người dân xã Xuân Quan, Văn Giang thành thương tích. Một số tờ báo "chính thống" như Tuổi Trẻ, Người Lao Động đã cử phóng viên đến dự và tường thuật trực tiếp phiên tòa trên trang báo điện tử. 

Các trang mạng tự do, thường được gọi là báo "lề trái", như thường lệ, rất tích cực tham gia phản ánh sự kiện, tường thuật trực tiếp trên mạng. Tuy nhiên, tờ báo được nhiều người trông chờ là báo Người Cao Tuổi thì lại không có tin, bài phản ánh, bình luận về vụ án này. Vì sao vậy?

Vụ khiếu nại ở Văn Giang, Hưng Yên đã trải qua hơn 8 năm. Lúc đầu, báo chí không vào cuộc, trên các trang báo không có tin tức gì về các sự kiện ở Văn Giang. Năm 2009 xẩy ra cuộc cưỡng chế lần thứ nhất tại Văn Giang, thu hồi đất thực hiện dự án Ecopark (đúng ra phải gọi là cướp đất). Nhân dân Văn Giang khiếu nại, báo chí bắt đầu lên tiếng. Vào thời gian này, một số báo có tính chiến đấu cao như Thanh Niên, Tuổi Trẻ...đã bị vướng phải vụ PMU 18 nên im hơi lặng tiếng. Trong giàn báo chí chính thống của nhà nước, báo Người Cao Tuổi nổi lên như một hy vọng mới của những người bị oan khuất trên nhiều vùng của đất nước. Tổng biên tập Kim Quốc Hoa có bản lĩnh cứng rắn trong đấu tranh chống tiêu cực, dưới quyền là một giàn phóng viên điều tra giầu kinh nghiệm bắt đầu đến với nhân dân Văn Giang. Báo Người Cao Tuổi đã đăng liền 2 bài viết, phản ánh các sai phạm của cơ quan nhà nước khi thu hổi đất tại Văn Giang.

Dù cho báo chí phản ánh, những người thực hiện dự án Ecopark vẫn không dừng lại, có lẽ do đằng sau họ là một "nhóm lợi ích" lớn nhất đất nước. UBND huyện Văn Giang ra quyết định cưỡng chế vào ngày 24/4/2012, tin này truyền đi đã thu hút nhiều người quan tâm đến Văn Giang. Thực sự Văn Giang đã thành điểm nóng trong dư luận. Đêm trước cuộc cưỡng chế, nhiều nhà báo đã đến Văn Giang, trong đó có những người đã trải qua "đêm trắng" cùng với nhân dân trên cánh đồng sắp bị cưỡng chế vào ngày hôm sau.

Ngày 24/4, lực lượng cưỡng chế hùng hậu hơn 3000 người ập vào Văn Giang, thực hiện cuộc cưỡng chế có lẽ là kinh hoàng nhất trong lịch sử tồn tại của nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam thời kỳ này. Các nhà báo ở đủ các lề đã đến chứng kiến cuộc cưỡng chế. Báo Người Cao Tuổi cử một nhóm phóng viên đến hiện trường. Buổi trưa, khi trở về nhóm phóng viên có bài đưa nhanh lên trang điện tử của báo Người Cao Tuổi. Bài báo khẳng định việc cưỡng chế tại Văn Giang là hoàn toàn trái luật. Báo chí nước ngoài nhanh chóng đưa tin về vụ cưỡng chế ở Văn Giang. Trang BBC bình luận: Người Cao Tuổi là tờ báo duy nhất phát hành trong nước dám thách thức pháp luật với dự án ở Văn Giang. Tuy nhiên, đến tối thì bài báo này bị gỡ khỏi trang điện tử. Cũng từ lúc này, các báo nhà nước đều không đề cập đến vụ Văn Giang nữa.

Câu chuyện hậu trường về số phận bài báo như sau: Sau khi trang điện tử Báo Người Cao Tuổi đăng bài, Cục Quản lý báo chí (Bộ Thông tin truyền thông) gọi điện cho Tổng biên tập đề nghị gỡ bài xuống. Tổng biên tập chấp hành yêu cầu gỡ bài, đồng thời gọi điện đến cho tác giả chính, giao nhiệm vụ ngày hôm sau gửi báo cáo về vụ Văn Giang. 

Ngày hôm sau, tham khảo đầy đủ ý kiến của cả nhóm, tác giả chính của bài báo gửi cho Tổng biên tập báo cáo về vụ Văn Giang. Chừng như chưa hoàn toàn yên tâm về nhận định của nhóm điều tra, Tổng biên tập vẫn ưu tư: Các anh có chắc rằng đã viết đúng hay không? Lần này thế nào Chính phủ cũng hỏi ý kiến anh Đặng Hùng Võ, mà anh Võ là chuyên gia về pháp luật đất đai, chắc chắn Chính phủ phải tin anh ấy hơn chúng ta. 

Nhóm điều tra một lần nữa khẳng định: Báo viết đúng pháp luật, ý kiến của cựu Thứ trưởng Bộ Tài nguyên môi trường trả lời báo chí nước ngoài là sai! Tổng biên tập tiếp tục giao nhiệm vụ cho nhóm điều tra: Viết một bài độ dài khoảng 2 kỳ để Tổng biên tâp gửi cho Chủ tịch Hội Người Cao Tuổi Cù Thị Hậu đọc, bài này sẽ không đăng báo, nhưng để chủ tịch biết vấn đề, có thể trả lời đại biểu Quốc hội khi bị chất vấn. Nhóm điều tra đã gửi bài báo dài 2 kỳ, tổng độ dài chừng 2500 chữ cho Tổng biên tập nghiên cứu.

Câu chuyện tiếp sau đó là nhân dân Văn Giang nhờ văn phòng luật sư Trần Vũ Hải bảo vệ. Trong cuộc đối thoại với nhân dân Văn Giang, cựu Thứ trưởng Đặng Hùng Võ đã thừa nhận sai lầm khi ký dự án Văn Giang. Điều này chứng minh các bài báo viết về dự án ở Văn Giang đăng trên báo Người Cao Tuổi của nhóm điều tra là hoàn toàn đúng pháp luật. 

Nhưng có một câu chuyện không vui đến với nhóm điều tra: Tác giả chính của bài báo bị Tổng biên tập chấm dứt hợp đồng. Ngày 30/11/2012, nhiều nhà báo ở các tòa soạn khác nhau đã có mặt ở Tòa án huyện Văn Giang theo dõi phiên tòa. 

Trong cuộc trò chuyện giao lưu, một số nhà báo đã được nghe tác giả chính của bài báo tâm sự về nỗi "đoạn trường" khi viết điều tra. Vụ khiếu nại dự án Văn Giang chưa đi đến đích cuối cùng, mặc dù đã đạt được những bước đi quan trọng, khi dự án đã bị chính người "đỡ đẻ" cho nó khẳng định là trái pháp luật. Trong kết quả chung này, có đóng góp của các nhà báo chính trực. Nhưng tổn thất của các nhà báo thì cũng rất lớn. 

Nhà báo ở VOV bị đánh suýt chết, nói theo nghĩa đen. Nhóm điều tra ở báo Người Cao Tuổi bị trả giá đắt, tất nhiên, vụ việc ở Văn Giang không phải là nguyên nhân quyết định mà chỉ là một phần nguyên nhân dẫn đến việc này. Đối với báo Người Cao Tuổi, công luận luôn nhớ rằng đây là tờ báo đã đóng góp phần quan trọng đấu tranh chống tiêu cực mấy năm qua. Người Cao Tuổi đã từng là tờ báo đứng ngay trên mũi nhọn ở sự kiện Văn Giang. 

Điều đáng tiếc đến nay nhóm điều tra vụ việc Văn Giang không còn có mặt ở vị trí chiến đấu nữa. Đấy là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến việc báo Người Cao Tuổi không có bài về vụ xử án ở huyện Văn Giang. Nhưng cuộc "chiến đấu" (lời bà Lê Hiền Đức) của nhân dân Văn Giang không vì thế mà dừng lại. 

Khi Người cao tuổi rút lui thì đã có những tờ báo khác tiến lên chiếm lĩnh trận địa. Sự việc ở Văn Giang mỗi ngày một "nóng", theo chiều hướng có lợi cho nhân dân Văn Giang. Nhân dân Văn Giang đang tiếp tục cung cấp nhiều tài liệu cho các nhà báo, chắc chắn trong thời gian tới báo chí sẽ có nhiều bài đưa ra công luận sự việc tiêu cực ở Văn Giang, làm lộ rõ bộ mặt bẩn thỉu của"nhóm lợi ích" lớn nhất đang đứng trong bóng tối.