Nối gót người xưa

…. nối gót người xưa
Vì hiểm họa mất nước cùng những khổ đau không ngừng của dân tộc, vì những xót xa quằn quại triền miên của quê hương, vì những máu xương đổ xuống để tạo dựng những trang sử oai hùng đánh đuổi ngọai xâm của tiền nhân, của cha anh, của bè bạn,
Chúng Ta
Hãy đứng lên nhận lãnh trách nhiệm
Hãy đạp lên những sợ hãi mà cùng nhau bước tới, bước tới. Đọc tiếp

TÀI LIỆU header


TÀI LIỆU

Date

TÂM THƯ TỪ LỰC LƯỢNG DÂN TỘC QUẬT KHỞI


_____________________________




THƠ - BÀI CHO UYÊN & THẾ HỆ BỊ GIAM CẦM

Trịnh Sơn
16-05-2013











Đã hết rồi những anh Tám chị Sáu
những anh Đàn, Diện, Trỗi và vân vân
phấn son giả tạo trên gương mặt lịch sử
không làm cho đất nước đẹp thêm
mấy mươi năm nhấn dân tộc xuống bùn
Đau đớn thay! Hết thời kỳ kháng Pháp
lại đánh Mỹ rồi bao cấp tỏi hành
rồi đổi mới là cũ thêm lần nữa
để giờ đây, một thế hệ đi tù

Rủ nhau vào tù
những cánh chim chưa làm nên mùa xuân
nhưng chắc chắn mùa xuân của chúng ta không đẫm máu
không đập bẹp trứng Âu Cơ bằng bản án tham tàn
không diệt sạch tinh trùng Lạc Long Quân bằng thuốc ngừa yêu nước
không tàn sát giống nòi theo miệng lưỡi ngoại xâm

Rủ nhau vào tù
năm năm, mười năm và lâu hơn có thể
lấy hờn căm gieo mầm sự sống
tổ quốc hôm nay có nơi nào không lao lý
khác nhau chăng,
xiềng xích trói anh hùng là tình yêu tự do và đất nước
gông cùm nhốt kẻ hèn là đất đai quyền chức
và cái giá bán linh hồn ám ảnh mãi về sau

Tù của họ xây bằng lạnh lẽo
Tù của ta là trường học làm người

Tù của họ thép gai và súng ống
Tù của ta nồng ấm giữa nhân dân

Rủ nhau
Rủ nhau
Đi đâu

Nếu không vào tù

Thì biết đi đâu...

               FB Trịnh Sơn

3 nhận xét:

  1. Nặc danh9/4/14 20:55

    Dòng sông mong đợi

    Tác giả: Nguyên Thạch


    (Mến tặng Phương Uyên)



    Sông Phan dòng chảy đôi bờ
    dòng trôi nghiệt ngã
    dòng chờ chinh nhân.

    Mường Giang Phan Thiết bao lần
    vẫn màu nước đục
    vô ngần đau thương…

    Em theo tiếng gọi quê hương
    Hỡi ai mê mải trùng dương đôi bờ?
    đau thương dày lớp tuổi thơ
    trăng Mường Giang mãi vật vờ đợi trông…

    Sông Phan réo gọi sông Hồng
    trôi về Hà Nội giục lòng tình quê
    Cữu Long Giang, bạc sóng thề
    Triệu cơn sóng dậy cuộn về biển Đông.

    Hương Giang thổn thức ngập lòng
    miền Trung con lũ dìm dòng đời đau
    Tiếng dân... oán hận thét gào
    Một đàn Thái thú lạy Tàu vinh thân.

    Tự do
    Nhân bản
    Dân cần
    Đấu tranh cho xứng chữ vần trung can.

    Lũ về nhuộm đỏ da vàng
    dân tôi tiều tụy, đôi hàng ách gông

    Ai ơi con cháu Lạc Hồng
    đành sao cúi mặt?
    viển vông ơ hờ!

    Mường Giang hoài vọng đợi chờ
    hòa theo cả nước dựng cờ đấu tranh
    đâu hào kiệt?
    chí hùng anh
    Quê hương nghiêng ngả
    còn xanh câu thề?

    Sông Phan tiếng gọi cứu quê
    chinh nhân nhớ nhé
    lối về Mường Giang.


    Nguyên Thạch
    danlambaovn.blogspot.com

    Trả lờiXóa
  2. Nặc danh9/4/14 20:59

    Hoa xương rồng vẫn trổ

    Tác giả: Nguyên Thạch


    ( Gởi Phương Uyên - Quê hương hoa Xương Rồng )

    [image]http://i1090.photobucket.com/albums/i367/nhica33/hxr33co.jpg[/image]



    Mùa gió chướng quét càn qua Bàu Ốc
    Mẹ mắt mờ, luôn khóc nhớ thương con
    Lối quan san, nẻo thác ải chưa mòn
    nên đường đất vẫn còn nhiều cỏ dại.

    Hai mươi tuổi
    xuân thì thời con gái
    chưa yêu đương mà ngang trái ngập lối đời
    vờn bên em, tinh quái ma trơi…
    rất hung hãn bằng những lời quỉ đỏ.

    Giặc thù đó
    Giặc thù đó
    ngập đầy trước ngõ
    bao nghiệt oan giông gió bão bùng
    mờ tương lai mệnh nước vận chung
    Gương Trưng Triệu, hào hùng quyết tiến

    Nhận tin buồn
    chiều ghé thăm vùng cát biển
    Hoa Xương Rồng trổ rực giữa cằn khô
    nâng nụ gai vuốt nhẹ trầm trồ
    hoa vẫn nở giữa đồng khô nắng hạn.


    [image]http://i1090.photobucket.com/albums/i367/nhica33/hxr388vs.jpg[/image]


    Hàm Trí ơi
    Quê hương dài năm tháng
    cha vẫn nhọc nhằn bên láng ngô khoai
    Đêm bão giông cát phủ mái chòi
    mẹ thức gấc, đèn dầu soi dụi mắt.

    Thân đại học, nhưng hồn về phương Bắc
    lòng hỏi lòng
    tim thắt niềm đau
    Quê hương ơi
    cờ đỏ sáu sao
    còn đất mẹ, hay thuộc Tàu đại Hán?

    Tổ quốc ơi
    nỗi niềm ngao ngán
    Dân nước tôi, năm tháng đọa đầy
    Tuổi trẻ niềm tin... vững trí siết tay
    rèn ý chí sẽ có ngày chiến thắng.



    [image]http://i1090.photobucket.com/albums/i367/nhica33/hxr559kf.jpg[/image]


    Chiều ghé quê em
    miền thùy dương cát trắng
    Hàm Trí buồn tênh... rực nắng khô đồng!

    Em đã đi theo tiếng gọi non sông.
    Bình Thuận nhớ
    nên Xương Rồng vẫn trổ.


    Nguyên Thạch

    Trả lờiXóa
  3. Nặc danh9/4/14 21:01

    Hoa xương rồng vẫn trổ-2

    Tác giả: Nguyên Thạch

    (Gởi Nguyễn Phương Uyên nơi ngục đỏ)



    Tôi trở lại cánh đồng trơ Hàm Trí
    vùng cằn khô, đất Bình Thuận nghèo nàn
    bùi ngùi nhớ cô sinh viên trân quí
    lòng bâng khuâng…dạ chua xót vô vàn…

    Xuân xa vắng
    nhà em mai không nở!
    Mẹ trông xa cánh én biệt phương trời
    vui chi nữa?
    Giặc lăm le khắp phố
    nên mùa xuân đất nước vẫn xa vời!.

    Kẻ đồng chủng, hăng say ghi thành tích
    để hiến dâng cho thỏa ý quan thầy
    mặc cô gái trong tay không tất sắt
    chỉ có chăng là ý chí sung đầy.

    Hè chưa đến
    mà nơi đây oi bức
    đám công an vẫn tai mắt chực tròng!
    Tôi nâng vội đóa gai bên đồng vắng
    để tưởng như em còn đó Xương Rồng.


    Nguyên Thạch

    Trả lờiXóa