Nối gót người xưa

…. nối gót người xưa
Vì hiểm họa mất nước cùng những khổ đau không ngừng của dân tộc, vì những xót xa quằn quại triền miên của quê hương, vì những máu xương đổ xuống để tạo dựng những trang sử oai hùng đánh đuổi ngọai xâm của tiền nhân, của cha anh, của bè bạn,
Chúng Ta
Hãy đứng lên nhận lãnh trách nhiệm
Hãy đạp lên những sợ hãi mà cùng nhau bước tới, bước tới. Đọc tiếp

TÀI LIỆU header


TÀI LIỆU

Date

TÂM THƯ TỪ LỰC LƯỢNG DÂN TỘC QUẬT KHỞI


_____________________________




ĐỨC TĂNG THỐNG THÍCH QUẢNG ĐỘ NHẬN ĐỊNH VỀ SỰ ĐÁNH MẤT CHỦ QUYỀN VIỆT NAM

Lý Đại Nguyên
12-07-2013

Nhân danh Hội Đồng Lưỡng Viện Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, ngày 06/07/2013, Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ tuyên bố:

Lấy làm lo lắng cho sự đánh mất chủ quyền Việt Nam trên Biển và trên Đất, sau khi đọc toàn văn Tuyên Bố Chung 8 điểm công bố tại Bắc Kinh, ngày 21/06/2013 vừa qua khi kết thúc chuyến viếng thăm Trungquốc của Chủ Tịch Nước Trương Tấn Sang do lời mời của Chủ Tich Nước Trungquốc Tập Cận Bình” “Tuyên bố chung tại Bắc Kinh không hề có một dòng nào xác định Trungquốc xâm chiếm quần đảo Hoàngsa và một phần đảo Trườngsa của Việtnam, hoặc hàng nghìn cây số trên đất, đặc biệt tại Thác Bản Giốc, Ải Nam Quan vv… hay đòi hỏi Trungquốc hoàn trả biển và đất đã xâm chiếm”.

Đức Tăng Thống nhận định:

Với kẻ cướp đã vào chiếm đóng một góc nhà rồi, ông Chủ Tịch Nước vẫn nhất trí với mưu kế của kẻ xâm lăng là: Hai bên nhất trí trên nguyên tắc dễ trước khó sau, tuần tự tiệm tiến, gia tăng độ đàm phán của nhóm công tác về vùng biển ngoài Vịnh Bắc Bộ (tức Biển Đông)”…”Hai bên sớm hoàn thành việc xây dựng Trung Tâm Văn Hóa của nước này ở nước kia. Thế là chủ nghĩa Diệt Chủng Văn Hóa Việt, thông qua những Trung Tâm Văn Hóa Hán, mà người ta đã chứng kiến gần 500 Viện Khổng Tử thiết lập trong 96 quốc gia trên thế giới. Đây chính là Quyền Lực Nhuyễn (soft power) chứ không bằng súng đạn. Trungquốc xâm lược thế giới qua hình thức Thực Dân Văn Hóa, đi kèm với Chủ Trương Di Dân và Kinh Tế Tài Chánh để chinh  phục toàn cầu”.

Ngài Tăng Thống lên tiếng:

Đứng trước tình trạng quy hàng và nô lệ Bắc Phương của nhà nước CHXHCNVN và Đảng Cộng Sản ViệtNam, Hội Đồng Lưỡng Viện GHPGVNTN kêu gọi chư Tăng, Ni, không phân biệt Giáo Hội nào. Cùng Phật Giáo Đồ toàn quốc và hải ngoại hãy kết liên thành sức mạnh với mọi thành phần dân tộc để đối phó với nguy cơ mất nước và vãn hồi nhân quyền, dân chủ làm động cơ cho sự phát triển, để gìn giữ quê cha đất tổ trong an lạc, hoà ái, huynh đệ”.

Cùng quan điểm với Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ, các nhà trí thức và nhiều bloggers trong, ngoài nước đều cho rằng: Trương Tấn Sang tới Bắc Kinh để chính thức hoá việc Việtcộng đem ViệtNam sát nhập toàn diện cả về chính trị, an ninh, quốc phòng, ngoại giao, kinh tế, xã hội, đào tạo, tuyên giáo, tuyên truyền… kể cả chính quyền nữa vào với Trungcộng, do Bắc Kinh trực tiếp lãnh đạo, qua việc: “hợp tác chiến lược toàn diện Việt-Trung lên tầm cao mới”. “hai bên coi sự phát triển của nước kia là cơ hội phát triển của chính mình”. “Hai nhà nước cộng sản anh em Việt-Trung là: Hai Hành Lang Một Vành Đai”. Đây, không còn phải là: “Nhất Quốc Lưỡng Chế” như Hồngkông nữa, mà là “Nhị Quốc Nhất Chế” cùng nằm trong Một Vành Đai Chiến Lược của Trung Cộng. Nghĩa là hai nước Việt-Hoa cùng một Đảng Cộng Sản Độc Đảng, Độc Tài, Toàn Trị, do Tập Cận Bình lãnh đạo tối cao và toàn diện, triệt để. Như vậy là Đảng Quyền Việt Cộng lẫn Chủ Quyền Việt Nam cùng mất vào tay Hoàng Đế Tập Cận Bình của Đế Quốc Đại Hán.

Đến đây, một nghi vấn phải được đặt ra là: 

Không biết trong cuộc họp Thượng Đỉnh Bỏ Túi Mỹ-Hoa, bao trùm nhiều bí mật hồi tháng 06/13 ở Nam California, tổng thống Mỹ Obama đã có thoả thuận gì với ông Tập Cận Bình chủ tịch Trungcộng về phân chia quyền lợi ra sao giữa Mỹ Hoa ở châu Á hay không? Để rồi được ông Tập Cập Bình hy vọng và hân hoan tuyên bố: “Hai quốc gia có thể xây dựng một mô hình mới của các quan hệ nước lớn”. Để các nước nhỏ và dư luận chính trị thế giới đều phải hiểu rằng, hai nước lớn Mỹ Hoa hầu như đã, đang và sẽ có quyết định về số phận của các nước nhỏ trong vùng. Hai chữ ‘có thể’ tức là chưa chắc chắn, nhưng không ai cấm Tập Cận Bình không dùng cuộc hội đàm có  nhiều bí mật này, bật mí đề hù dọa bọn lãnh tụ Việtcộng rằng, Mỹ đã để Việt Nam nằm trong Vành Đai Chiến Lược của Trungquốc. Khiến cho bọn hèn mạt này phải cho chủ tịch nước vội vã sang Tàu ký kết đầu hàng.

Việc quy hàng Trungcộng của nhóm Việtcộng ngu muội hèn nhát, dù chỉ là vì bị Bắckinh đánh lừa, không phải là sự nhượng bộ của Mỹ đối với Trungcộng, nhưng nó lại là một sự thật, làm cho các nước Đông Nam Á, và Á châu nghi ngờ về quyết tâm xoay trục chiến lược, hay tái cân bằng chiến lược của Mỹ, họ cho đó chỉ là tạm thời lấy cớ ngăn chặn đà hung hăng bành trướng của Trung cộng để rồi ăn chia với Trungcộng, đúng với bản chất ‘Nước Lớn’ chứ không phải vì sự sống còn phát triển và dân chủ hóa của các nước châu Á, như Hoakỳ từng tuyên bố. Thực ra khi Niềm Tin Chiến Lược của Mỹ đối với các nước liên hệ đã mất, thì toàn bộ chiến lược về châu Á của Mỹ đều bị tan vỡ, vô phương cứu chữa.

Việc Trung Cộng bắt Trương Tấn Sang chủ tịch nước Việtcông sang Bắc kinh ký văn kiện chuyển giao quyền lãnh đạo đất nước sang tay ngưuời Tàu. Cho Nguyễn Phú Trọng đi Thái Lan để ký hợp tác chiến lược. Đây rõ ràng là mưu mô của Bắckinh, mượn tay Việtcộng hợp tác với Thái lan, mở rộng Vành Đai Chiến Lược Tầu-Việt-Thái, ôm luôn Campuchia, Lào, Miến, chiếm trọn Lục Điạ Đông Nam Á của khối ASEAN. Thế là Tàu có thể chia khối Asean làm hai, nhóm nước trên đất liền trực tiếp thuộc ảnh hưởng của Tàu, các nhóm nước ngoài biển thuộc ảnh hưởng gián tiếp của Mỹ. Khiến cho 3 nước Đồng Minh Chiến Lược của Mỹ là Nhật, Úc, Ấn bị hổng dò. Mỗi nước tự quay về thế tự thủ, không còn lý do gì để hợp tác với Mỹ nữa.

Việc Hoakỳ quay trở lại Á châu - Thái Bình Dương - Ấn Độ Dương là chiến lược toàn cầu ở thế kỷ 21 của Mỹ, không phải là quyết định của một đảng, của chính phủ Cộng Hòa hay Dân Chủ, mà đó là quyền lợi thiết thân của Siêu Cường Mỹ. Nhanh hay chậm là do những trở lực nhất thời của những biến cố nội tại, hay ở các địa phương khác, nhưng mục đích cuối cùng vẫn là quay lại Á châu, mà sự bành trướng của Trungcộng là đối tượng không thể không giải quyết. 

Nhưng nay Bắc Kinh đã đổi chiều, không dám đụng đầu với sức mạnh Mỹ, mưu mô hợp tác với Mỹ, qua mặt cả Nhật lẫn Ấn để thành Mô Hình Quan Hệ Nước Lớn giữa Mỹ-Tàu, nhằm chia ảnh hưởng tại châu Á. Mà Việtnam bị Bắckinh lấy làm thí điểm trắc nhiệm đối với phản ứng của chính quyền Obama. Nếu Mỹ không kịp thời, lập thế, cướp thời cơ để giải quyết vấn đề Việt Nam theo chiều hướng chiến lược Mỹ, thì Mỹ không thể tạo lại niềm tin chiến lược cho các nước Asean và các đồng minh Nhật-Ấn-Úc của mình được. 

LÝ ĐẠI NGUYÊN 
Little Saigon 
 09/07/2013



Trí Nhân Media