Nối gót người xưa

…. nối gót người xưa
Vì hiểm họa mất nước cùng những khổ đau không ngừng của dân tộc, vì những xót xa quằn quại triền miên của quê hương, vì những máu xương đổ xuống để tạo dựng những trang sử oai hùng đánh đuổi ngọai xâm của tiền nhân, của cha anh, của bè bạn,
Chúng Ta
Hãy đứng lên nhận lãnh trách nhiệm
Hãy đạp lên những sợ hãi mà cùng nhau bước tới, bước tới. Đọc tiếp

TÀI LIỆU header


TÀI LIỆU

Date

TÂM THƯ TỪ LỰC LƯỢNG DÂN TỘC QUẬT KHỞI


_____________________________




TRẢ LẠI TÊN CHO TÔI ...

21-6-2014

Định không u ơ gì về ngày 21-6, lờ tịt đi, vì thấy mình không liên quan, nhưng từ hôm qua nhận được nhiều lời chúc mừng quá nên thấy cần phải đáp lễ và nhân tiện thanh minh.

Tôi gắn bó với báo chí từ bé. Ba tôi mở cửa hàng bán sách báo từ khi tôi còn nhỏ xíu. Bài viết đầu tiên của tôi đăng trên báo năm 15 tuổi, cơ quan đầu tiên trả lương hàng tháng cho tôi là một tòa soạn báo, những bạn bè thân yêu nhất, những kỷ niệm trong sáng nhất, những ngày làm việc căng thẳng và hồ hởi nhất trong thời gian ở Việt Nam đều gắn bó với nghề báo. Như mọi người cầm bút ở đây, không ai dạy nhưng tôi tự biết cái gì được viết và cái gì không bao giờ được viết. Khi trở thành Thư ký tòa soạn thì tự động biết cái gì được duyệt và cái gì không bao giờ được duyệt. Cái sự biết ấy tự nhiên như thể sinh ra là đã có, như một bản năng, không cần ai dạy dỗ.

Sau này, mãi sau này, tôi mới gọi tên được nó: đó là nỗi sợ hãi.

Khủng khiếp hơn, nỗi sợ hãi mà tôi có chỉ là sự tiếp nối của tinh thần phản kháng bị thất bại của thế hệ đi trước. Những bậc cha chú làm báo đã bị trày xước vì phạm húy, tàn tật vì viết những điều phạm thượng, trả giá quá đắt vì dám mở cửa căn phòng bí mật thứ 7 mà con yêu râu xanh không cho phép. Bị cưỡng hiếp cho đến thân tàn ma dại mà không được chết, họ lê lết thân xác trọng thương đến hết chặng đường còn lại của nghề báo, và truyền lại sự đớn đau bại trận ấy cho những kẻ tiếp nối. Bị đô hộ bởi nỗi sợ hãi, tôi và rất nhiều người thế hệ kế tiếp không hề còn tồn tại ý nghĩ phải đấu tranh nữa, mà tự động kiểm duyệt chính mình, tự động trở thành một con yêu râu xanh cưỡng hiếp những khát khao của chính mình.

Từ lâu tôi đã không còn tự hào về ngày 21-6 nữa. Đó là ngày ba tôi mất, trước khi mất, ông nói: “Trên đời chỉ có hai nghề cao quý, nghề thầy thuốc và nghề nhà giáo”. Cả hai nghề tôi không theo, mà theo một cái nghề ba ghét cay ghét đắng, ghét đến nỗi kể cả khi tôi đã thành một cô sếp con con ở tòa soạn, mỗi lần tổng biên tập và phó tổng sang cửa hàng của ba mua sách đều bị ba gắt gỏng, kêu là các anh làm hỏng con tôi. Giờ thì tôi hiểu, nghề thầy thuốc có thể cứu mạng, nghề nhà giáo có thể cứu tâm hồn, còn nghề nhà báo ở VN chỉ tự cứu lòng tự trọng nghề nghiệp của chính mình thôi cũng đủ kiệt sức.

Từ lâu tôi không còn tự hào về ngày 21-6 nữa. Đó là ngày báo chí CÁCH MẠNG, là ngày mà nhà báo được vinh danh như những CÔNG CỤ của chính quyền chứ không phải những nhà báo chân chính. 

Tôi cho rằng ngày 21-6 là một sự xúc phạm đến tư cách nghề nghiệp của các nhà báo chân chính, đánh tráo khái niệm, cưỡng bức danh tính của hàng triệu người vẫn đang cố gắng cầm bút vì chân lý, sự thật và khách quan.

Tôi đề nghị trả lại tên cho ngày 21-6, trả lại tên cho tôi và các đồng nghiệp. Chúng tôi là nhà báo chứ không phải nô lệ cao cấp của một chế độ cầm quyền.
---------------------------------------------------
1. Trên bậc thang tự do báo chí, Việt Nam xếp thứ 174/177
2. Ngày 21.6.2000, nhân kỉ niệm 75 năm Ngày báo chí Việt Nam, theo đề nghị của Hội Nhà báo Việt Nam, Bộ Chính trị Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam đồng ý đổi tên Ngày báo chí Việt Nam thành Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam

3. Gần 700 cơ quan báo chí ở VN có chung 1 Tổng Biên Tập, chịu sự chỉ đạo chung của Ban Tư Tưởng Văn hóa Trung Ương . Mỗi tuần các Tổng Biên Tập đều có cuộc họp chung với Ban Tư Tưởng để thống nhất về đường lối tuyên truyền.

Nguồn: Phuong Mai Nguyen, FB


1 nhận xét:

  1. A men ! " Đó là Lời CHÚA". Lạy CHÚA xin thương xót chúng con. CHÚA ơi ! Xin trả lại cho chúng con trinh nguyên trong trắng nghề nghiệp mà suốt cuộc đời chúng con hằng nguyện ước khi chấp bút Lương Tâm.

    Trả lờiXóa