Nối gót người xưa

…. nối gót người xưa
Vì hiểm họa mất nước cùng những khổ đau không ngừng của dân tộc, vì những xót xa quằn quại triền miên của quê hương, vì những máu xương đổ xuống để tạo dựng những trang sử oai hùng đánh đuổi ngọai xâm của tiền nhân, của cha anh, của bè bạn,
Chúng Ta
Hãy đứng lên nhận lãnh trách nhiệm
Hãy đạp lên những sợ hãi mà cùng nhau bước tới, bước tới. Đọc tiếp

TÀI LIỆU header


TÀI LIỆU

Date

TÂM THƯ TỪ LỰC LƯỢNG DÂN TỘC QUẬT KHỞI


_____________________________




NHẠC - ĐÔI DÉP RÂU

Nguyên Thạch
7-7-2014
(Ghi lại tâm sự của người chiến binh năm xưa)



  
Đôi dép ấy, anh mang vào cuộc chiến
Với bao muộn phiền theo chủ nghĩa đi hoang
Anh đổi máu xương để được thưởng đảng, thưởng đoàn
Vùi chôn lấp cả tuổi son mộng đẹp.

Đời chông gai theo bước chân cùng đôi dép
Lê khắp miền Nam nơi giặc kềm kẹp đói nghèo!.
Xã hội bưng bít nên anh đã nghe theo
Lời mụ mị của phường tuồng chèo diễn kịch.

Anh chiến đấu miệt mài cho mục đích
"Giải phóng miền Nam vì lợi ích toàn dân..."
Anh đặt trọn niềm tin... đảng ngời sáng vô ngần
Bác thúc giục "Đâu cần thanh niên có".

Đôi dép ấy, biến miền Nam thành đỏ
Vẫn khắc ghi "Đâu khó có thanh niên"
Sau bao năm, đôi dép chợt muộn phiền
Khi biết đảng đã gây bao đảo điên cho xã hội.

Đôi dép vô tri ngày nào, nay tìm đâu ra lối?
Đã nát tan...một lối đi về!
40 năm, ôi ngày tháng lê thê
Thật đau đớn... lời hẹn thề non nước!.

Đôi dép buồn cho một thời chiến chinh xuôi ngược
Để dựng nên một nhà nước tham tàn
Giam hãm dân lành...biển đảo tan hoang
Ôi băng đảng, một tập đoàn thống trị!.

Người lính già cùng đôi dép xưa thối chí
Còn sức đâu để dựng lũy xây hào?
Anh nhìn cuộc đời với bao trăn trở, khát khao...
Ôm đôi dép, với đớn đau hận tủi.

Anh đã nguyện trước khi về cát bụi
Lời tạ tình với sông núi, với Quê Hương
Hãy thứ lỗi cho anh cùng đôi dép lầm đường
Và cầu nguyện...mai Quê Hương ngời rạng
Tự Do Dân Chủ... chỉ có khi đất nước không còn cộng sản.


Nguyên Thạch


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét