Nối gót người xưa

…. nối gót người xưa
Vì hiểm họa mất nước cùng những khổ đau không ngừng của dân tộc, vì những xót xa quằn quại triền miên của quê hương, vì những máu xương đổ xuống để tạo dựng những trang sử oai hùng đánh đuổi ngọai xâm của tiền nhân, của cha anh, của bè bạn,
Chúng Ta
Hãy đứng lên nhận lãnh trách nhiệm
Hãy đạp lên những sợ hãi mà cùng nhau bước tới, bước tới. Đọc tiếp

TÀI LIỆU header


TÀI LIỆU

Date

TÂM THƯ TỪ LỰC LƯỢNG DÂN TỘC QUẬT KHỞI


_____________________________




TẢN MẠN VỀ HỒ CHÍ MINH

Hùng Hà
19-5-1014
(Trúc Trung Vo sưu tầm)

Từ khi Nga Xô và Đông Âu sụp đổ, cộng sản Việt Nam cùng đường bí lối về mặt lý luận, nên đành phải dựng lại hình tượng Hồ Chí Minh (HCM), như một cái phao cứu sinh cho một chủ nghĩa, một chế độ vốn dĩ đã bị đào thải trên phần lớn bề mặt trái đất.


Từ đó, một loạt „nguyên vật liệu“ mới như tư tưởng Hồ Chí Minh, đạo đức cách mạng Hồ Chí Minh, v.v…, được sử dụng để cho ra lò một „sản phẩm“ độc nhất vô nhị (mà vốn dĩ không ai có thể hiểu được): Nước CH XHCN Việt Nam, do đảng cộng sản lãnh đạo, với nền kinh tế thị trường theo định hướng XHCN, lấy tư tưởng Hồ Chí Minh làm kim chỉ nam ! Kết quả như thế nào, thực tế khách quan đã cho thấy: Kinh tế suy sụp, tham nhũng tràn lan, xã hội bất ổn, giáo dục xuống cấp, y tế kinh hoàng, đạo đức băng hoại, v.v…

Để đảm nhiệm vai trò „phao cứu sinh“ cho chế độ, đảng và chính quyền CSVN thực hiện hàng loạt các biện pháp nhồi sọ giới trẻ, từ trong trường ra xã hội, và tạo ra cả một thế hệ tôn thờ lãnh tụ một cách mù quáng trong thời đại bùng nổ thông tin của một thế giới đa chiều. Dù có những sự thật bày ra trước mắt, dù có những nguồn thông tin trung lập khác nhau, họ vẫn tự bịt mắt bưng tai, một lòng tin tưởng vào cái hào quang giả tưởng mà đảng và chính quyền đã nhào nặn.

Trong thực tế, Hồ Chí Minh là một người như thế nào ?

Đã có quá nhiều sử gia, những nhà nghiên cứu, các văn sỹ, phóng viên, ký giả, v.v… đã dày công nghiên cứu và trình bày về nhân vật được tô vẽ thành huyền thoại này. Cá nhân tôi chỉ phác họa lại đây vài nét đơn sơ theo cách nhìn của mình.

1. Xét theo những tiêu chuẩn NHÂN – LỄ - NGHĨA – TRÍ – TÍN:

NHÂN: Hồ Chí Minh không hề có lòng nhân. Để đạt được mục đích cá nhân hay của phe nhóm, HCM không ngần ngại giết người hàng loạt, dù đó có là những người có ơn với chính HCM (như trường hợp của bà Nguyễn Thị Năm), người chung chăn gối (như trường hợp của Nông Thị Xuân) hay chỉ đơn giản là những người được gọi là đồng bào (trong Cải Cách Ruộng Đất).

LỄ: Hồ Chí Minh là một kẻ cực kỳ vô lễ. Ở độ tuổi 51, HCM để cả nước gọi mình bằng „bác“, xưng „con“, dù có vô vàn những người đáng tuổi cha, thậm chí ông của HCM. Trong một lần đi ngang đền thờ Trần Hưng Đạo, một nhân vật lịch sử được cả dân tộc tôn thờ vào bậc Thánh, HCM đã có bài cảm tác với những ngôn từ vô cùng xấc xược như: „Bác anh hùng, tôi cũng anh hùng“.

NGHĨA: Hồ Chí Minh là một kẻ cực kỳ bất nghĩa. Với những người đã từng nâng đỡ HCM như cụ Phan Bội Châu, HCM cũng sẵn sàng vì lợi mà bán đứng cho Pháp. Với những người thậm chí có công với kháng chiến, được vinh danh là „hằng sản hằng tâm“, HCM cũng sẵn sàng giết hại trong Cải cách ruộng đất.

TRÍ: Hồ Chí Minh là một kẻ bất trí. Chỉ vì lợi ích cá nhân và phe nhóm, HCM sẵn sàng vứt bỏ quyền lợi của đất nước, của dân tộc. Vừa khoe khoang „đánh đuổi thực dân Pháp dành độc lập“ vào ngày 02.09.1945, để rảnh tay đối phó với các đảng phái quốc gia yêu nước, HCM đã sẵn sàng rước Pháp trở lại VN bằng Hiệp ước sơ bộ 06.03.1946, để rồi phải tốn thêm xương máu của người dân trong suốt 9 năm.

TÍN: Hồ Chí Minh nói riêng và đảng cộng sản nói chung, là những kẻ bất tín. Lịch sử đã chứng minh, chưa bao giờ họ tôn trọng những gì do chính họ ký kết như Hiệp định Genève 1954, Thỏa thuận ngừng bắn 1968, Hiệp định Paris 1973, v.v…

2. Xét theo những tiêu chuẩn của truyền thống dân tộc:

Dân tộc VN từ ngàn đời, vốn lấy Hiếu đạo đi đầu. Hồ Chí Minh, từ lúc trở về nước cho đến khi chết, chưa hề một lần bước chân về thăm gia đình. Đến lúc gần chết, trong di chúc, họ Hồ cũng không hề một câu nửa chữ nhắc tới cha mẹ, anh chị em, gia đình, dòng tộc. 

Chẳng những bất hiếu với người trên, Hồ Chí Minh còn bất nhân với con cái. Đứa con rơi Nguyễn Tất Trung không được họ Hồ thừa nhận, đã được giao cho người thư ký riêng Vũ Kỳ nuôi nấng và đổi tên thành Vũ Tất Trung.

Ngoài ra, Hồ Chí Minh còn là một kẻ hợm hĩnh tự luyến tới mức vô sỹ. Họ Hồ là người duy nhất trong lịch sử nhân loại bịa ra tên khác để viết sách tự ca tụng chính mình.

3. Xét theo tiêu chuẩn con dân của một quốc gia:

Hồ Chí Minh là một kẻ cực kỳ tôn thờ ngoại bang. Họ Hồ là người VN đầu tiên dùng tên tuổi ngoại nhân làm địa danh („Đây suối Lê-nin, kia núi Mác“).

Và ước mơ của họ Hồ là khi chết đi sẽ „được gặp cụ Mác, cụ Lê, và những bậc cách mạng đàn anh khác“, mà không phải là ông bà, tổ tiên, dòng tộc.

Cũng dưới thời Hồ Chí Minh, tư tưởng vọng ngoại và tôn thờ ngoại bang của đảng CSVN đã lên đến cực độ. Những thế hệ trẻ được nhồi sọ những thứ như:

- Thờ Mao chủ tịch, thờ Xít-ta-lin bất diệt
- Ông Lê-nin ở nước Nga,

Mà em lại thấy rất là Việt Nam

- Thương cha, thương mẹ, thương chồng, 
Thương mình thương một, thương ông thương mười

- Thương biết mấy lúc con tập nói, 
Tiếng đầu lòng con gọi Xít-ta-lin.

Và hơn tất cả, Hồ Chí Minh là một kẻ bán nước. Tất cả những chiến dịch, những phong trào làm đổ xương máu người dân do họ Hồ thực hiện, đều được xin ý kiến của Nga và/hay Tàu. Và dưới sự cho phép của Hồ Chí Minh, Phạm Văn Đồng đã ký Công hàm ô nhục 1958 dâng biển đảo của Việt Nam cho Trung cộng.

Tóm lại, với những khách quan lịch sử này, Hồ Chí Minh đã hiện nguyên hình là một kẻ không có nhân tính, một tên đại tội đồ của đất nước và dân tộc Việt Nam.

Nhận chân được về Hồ Chí Minh, chính là để giật sập cái hình tượng mà đảng và chính quyền CSVN đã cố công tô vẽ, góp phần đâm thủng cái phao cứu sinh cuối cùng của một chế độ độc tài phi nhân.


Trúc Trung Vo