Nối gót người xưa

…. nối gót người xưa
Vì hiểm họa mất nước cùng những khổ đau không ngừng của dân tộc, vì những xót xa quằn quại triền miên của quê hương, vì những máu xương đổ xuống để tạo dựng những trang sử oai hùng đánh đuổi ngọai xâm của tiền nhân, của cha anh, của bè bạn,
Chúng Ta
Hãy đứng lên nhận lãnh trách nhiệm
Hãy đạp lên những sợ hãi mà cùng nhau bước tới, bước tới. Đọc tiếp

TÀI LIỆU header


TÀI LIỆU

Date

TÂM THƯ TỪ LỰC LƯỢNG DÂN TỘC QUẬT KHỞI


_____________________________




TẢN MẠN VỀ HỒ CHÍ MINH

Hùng Hà
19-5-1014
(Trúc Trung Vo sưu tầm)

Từ khi Nga Xô và Đông Âu sụp đổ, cộng sản Việt Nam cùng đường bí lối về mặt lý luận, nên đành phải dựng lại hình tượng Hồ Chí Minh (HCM), như một cái phao cứu sinh cho một chủ nghĩa, một chế độ vốn dĩ đã bị đào thải trên phần lớn bề mặt trái đất.


Từ đó, một loạt „nguyên vật liệu“ mới như tư tưởng Hồ Chí Minh, đạo đức cách mạng Hồ Chí Minh, v.v…, được sử dụng để cho ra lò một „sản phẩm“ độc nhất vô nhị (mà vốn dĩ không ai có thể hiểu được): Nước CH XHCN Việt Nam, do đảng cộng sản lãnh đạo, với nền kinh tế thị trường theo định hướng XHCN, lấy tư tưởng Hồ Chí Minh làm kim chỉ nam ! Kết quả như thế nào, thực tế khách quan đã cho thấy: Kinh tế suy sụp, tham nhũng tràn lan, xã hội bất ổn, giáo dục xuống cấp, y tế kinh hoàng, đạo đức băng hoại, v.v…

Để đảm nhiệm vai trò „phao cứu sinh“ cho chế độ, đảng và chính quyền CSVN thực hiện hàng loạt các biện pháp nhồi sọ giới trẻ, từ trong trường ra xã hội, và tạo ra cả một thế hệ tôn thờ lãnh tụ một cách mù quáng trong thời đại bùng nổ thông tin của một thế giới đa chiều. Dù có những sự thật bày ra trước mắt, dù có những nguồn thông tin trung lập khác nhau, họ vẫn tự bịt mắt bưng tai, một lòng tin tưởng vào cái hào quang giả tưởng mà đảng và chính quyền đã nhào nặn.

Trong thực tế, Hồ Chí Minh là một người như thế nào ?

Đã có quá nhiều sử gia, những nhà nghiên cứu, các văn sỹ, phóng viên, ký giả, v.v… đã dày công nghiên cứu và trình bày về nhân vật được tô vẽ thành huyền thoại này. Cá nhân tôi chỉ phác họa lại đây vài nét đơn sơ theo cách nhìn của mình.

1. Xét theo những tiêu chuẩn NHÂN – LỄ - NGHĨA – TRÍ – TÍN:

NHÂN: Hồ Chí Minh không hề có lòng nhân. Để đạt được mục đích cá nhân hay của phe nhóm, HCM không ngần ngại giết người hàng loạt, dù đó có là những người có ơn với chính HCM (như trường hợp của bà Nguyễn Thị Năm), người chung chăn gối (như trường hợp của Nông Thị Xuân) hay chỉ đơn giản là những người được gọi là đồng bào (trong Cải Cách Ruộng Đất).

LỄ: Hồ Chí Minh là một kẻ cực kỳ vô lễ. Ở độ tuổi 51, HCM để cả nước gọi mình bằng „bác“, xưng „con“, dù có vô vàn những người đáng tuổi cha, thậm chí ông của HCM. Trong một lần đi ngang đền thờ Trần Hưng Đạo, một nhân vật lịch sử được cả dân tộc tôn thờ vào bậc Thánh, HCM đã có bài cảm tác với những ngôn từ vô cùng xấc xược như: „Bác anh hùng, tôi cũng anh hùng“.

NGHĨA: Hồ Chí Minh là một kẻ cực kỳ bất nghĩa. Với những người đã từng nâng đỡ HCM như cụ Phan Bội Châu, HCM cũng sẵn sàng vì lợi mà bán đứng cho Pháp. Với những người thậm chí có công với kháng chiến, được vinh danh là „hằng sản hằng tâm“, HCM cũng sẵn sàng giết hại trong Cải cách ruộng đất.

TRÍ: Hồ Chí Minh là một kẻ bất trí. Chỉ vì lợi ích cá nhân và phe nhóm, HCM sẵn sàng vứt bỏ quyền lợi của đất nước, của dân tộc. Vừa khoe khoang „đánh đuổi thực dân Pháp dành độc lập“ vào ngày 02.09.1945, để rảnh tay đối phó với các đảng phái quốc gia yêu nước, HCM đã sẵn sàng rước Pháp trở lại VN bằng Hiệp ước sơ bộ 06.03.1946, để rồi phải tốn thêm xương máu của người dân trong suốt 9 năm.

TÍN: Hồ Chí Minh nói riêng và đảng cộng sản nói chung, là những kẻ bất tín. Lịch sử đã chứng minh, chưa bao giờ họ tôn trọng những gì do chính họ ký kết như Hiệp định Genève 1954, Thỏa thuận ngừng bắn 1968, Hiệp định Paris 1973, v.v…

2. Xét theo những tiêu chuẩn của truyền thống dân tộc:

Dân tộc VN từ ngàn đời, vốn lấy Hiếu đạo đi đầu. Hồ Chí Minh, từ lúc trở về nước cho đến khi chết, chưa hề một lần bước chân về thăm gia đình. Đến lúc gần chết, trong di chúc, họ Hồ cũng không hề một câu nửa chữ nhắc tới cha mẹ, anh chị em, gia đình, dòng tộc. 

Chẳng những bất hiếu với người trên, Hồ Chí Minh còn bất nhân với con cái. Đứa con rơi Nguyễn Tất Trung không được họ Hồ thừa nhận, đã được giao cho người thư ký riêng Vũ Kỳ nuôi nấng và đổi tên thành Vũ Tất Trung.

Ngoài ra, Hồ Chí Minh còn là một kẻ hợm hĩnh tự luyến tới mức vô sỹ. Họ Hồ là người duy nhất trong lịch sử nhân loại bịa ra tên khác để viết sách tự ca tụng chính mình.

3. Xét theo tiêu chuẩn con dân của một quốc gia:

Hồ Chí Minh là một kẻ cực kỳ tôn thờ ngoại bang. Họ Hồ là người VN đầu tiên dùng tên tuổi ngoại nhân làm địa danh („Đây suối Lê-nin, kia núi Mác“).

Và ước mơ của họ Hồ là khi chết đi sẽ „được gặp cụ Mác, cụ Lê, và những bậc cách mạng đàn anh khác“, mà không phải là ông bà, tổ tiên, dòng tộc.

Cũng dưới thời Hồ Chí Minh, tư tưởng vọng ngoại và tôn thờ ngoại bang của đảng CSVN đã lên đến cực độ. Những thế hệ trẻ được nhồi sọ những thứ như:

- Thờ Mao chủ tịch, thờ Xít-ta-lin bất diệt
- Ông Lê-nin ở nước Nga,

Mà em lại thấy rất là Việt Nam

- Thương cha, thương mẹ, thương chồng, 
Thương mình thương một, thương ông thương mười

- Thương biết mấy lúc con tập nói, 
Tiếng đầu lòng con gọi Xít-ta-lin.

Và hơn tất cả, Hồ Chí Minh là một kẻ bán nước. Tất cả những chiến dịch, những phong trào làm đổ xương máu người dân do họ Hồ thực hiện, đều được xin ý kiến của Nga và/hay Tàu. Và dưới sự cho phép của Hồ Chí Minh, Phạm Văn Đồng đã ký Công hàm ô nhục 1958 dâng biển đảo của Việt Nam cho Trung cộng.

Tóm lại, với những khách quan lịch sử này, Hồ Chí Minh đã hiện nguyên hình là một kẻ không có nhân tính, một tên đại tội đồ của đất nước và dân tộc Việt Nam.

Nhận chân được về Hồ Chí Minh, chính là để giật sập cái hình tượng mà đảng và chính quyền CSVN đã cố công tô vẽ, góp phần đâm thủng cái phao cứu sinh cuối cùng của một chế độ độc tài phi nhân.


Trúc Trung Vo




17 nhận xét:

  1. Cảnh khuya
    Tiếng suối trong như tiếng hát xa,
    Trăng lồng cổ thụ, bóng lồng hoa.
    Cảnh khuya Bác khẽ ôm Xuân(1)ngủ
    Xuân ngủ ,vô y (2), dáng nõn nà
    C.R.B.
    (1) Nông Thị Xuân
    (2) Vô y: không quần ao

    Trả lờiXóa
  2. Không đề
    Lộn bước cho nên phải lộn bà
    Năm mươi chín tuổi vẫn chưa già
    Cụ chiến cùng Xuân (1) thật ròng rã
    Xuân đã vùng lên , xin cụ tha

    C.R.B.
    (1) Nong thi Xuan

    Trả lờiXóa
  3. Tức cảnh Pác Bó(3)

    Sáng ra bờ suối ,tối vào hang
    Hang của nàng Xuân(1), mượt hai hàng
    Chông chênh ở giữa nhô một tảng
    Cuộc đời cách mạng, Hồ thật sang
    C.R.B.
    (1) Nong Thi Xuan

    Trả lờiXóa
  4. Sáu mươi tuổi hãy còn xuân chán
    So với ông Bành vẫn thiếu niên
    Ăn khoẻ, ngủ ngon, việc ấy khỏe
    Trần không như thế, sống như điên

    Trả lờiXóa
  5. Pác Bó hùng vĩ
    Non xa xa, nước xa xa
    Nào phải thênh thang mới gọi là.
    Liếm suối Lênin, ôm núi Mác.
    Hồ quỳ hai gối, chống tay ra
    C.R.B.

    Trả lờiXóa
  6. Thăm lại hang Pác Bó

    Hai mươi năm trước ở hang này
    Bác từng đánh vật có hạng đây
    Bác vật Nông Xuân cùng hộ lý
    Cho đến bây giờ say vẫn say
    C.R.B.

    Trả lờiXóa
  7. CCRD !
    Chúng giết sạch !
    một trăm bẩy mươi ngàn người vô tội
    chúng bắn….. chúng chôn….. chúng cày vỡ sọ
    Chúng khảo , chúng tra, chúng đào , chúng trốc
    Cây cỏ khô cằn, chồi non không mọc

    Có những em thơ, chết đói ở ngoaì đồng
    Tang tóc phủ đầy oan khuất khắp nơi

    Bác đã khóc ! Sau hơn một ngàn ngày uống máu dân oan
    Dùng khăn trắng, Bác chùi …
    Mồm , và răng.
    Hô chí Minh không vấy máu .

    (Nguyen Nguyen : Xin đừng Ngủ Mơ )

    Trả lờiXóa
  8. Vô đề ( Ngục trung nhật ký)

    Thân thể tại ngục trung
    Tinh thần tại ngục ngoại
    Dục thành đại sự nghiệp
    Huyết ẩm cánh yếu đại

    Dịch :
    Không tên ( Nhật ký âm ti địa ngục)

    Cái xác ở đia ngục trong,
    Cái hồn ở địa ngục ngoài ;
    Muốn nên sự nghiệp lớn,
    Uống máu phải càng nhiềụ

    Trả lờiXóa
  9. bài thơ "Vô đề”:
    Thuốc kiêng, rượu cữ đã ba năm,
    Không bệnh sờ tiên sướng tuyệt trần.
    Mừng thấy Thi Xuân dáng phơi phới
    Một đêm mà cả mấy mùa xuân

    Trả lờiXóa
  10. Đảng Cộng Sản Việt Nam ác ghê. Cả dân tộc ai cũng bị lừa !

    Ðảng ta sinh ở trên đời .
    Một hầm máu đỏ, quỷ người hôm nay.

    Đảng ta đó, trăm nanh nghìn vuốt .
    Đảng ta đây, con quỷ nhập tràng
    Đảng ta muôn vạn công an,
    Đảng ta uống máu ăn gan dân lành

    Đảng ta, không phải là ngườị
    Đảng ta là quỷ, quỷ người am^ ty(1)
    Nhớ năm xưa thời Cải Cách
    Chúng giết dân lành như phát cỏ hoang
    Hồ chí Minh và đồng bọn đã hô hào:

    “ Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghĩ
    Cho ruộng đồng mau tốt, thuế mau xong
    Cho đảng bền lâu, cùng rập bước chung lòng
    Thờ Mao chủ tịch, thờ Stalin…bất diệt”(2)

    Chúng giết sạch
    một trăm bẩy mươi ngàn người vô tội
    chúng bắn….. chúng chôn….. chúng cày vỡ sọ
    Chúng khảo , chúng tra, chúng đào , chúng trốc
    Cây cỏ khô cằn, chồi non không mọc
    Có nhưng em thơ, chết đói ở ngoaì đồng
    Tang tóc phủ đầy oan khuất khắp nơi

    Bác đã khóc !
    Sau hơn một ngàn ngày uống máu dân oan
    Dùng khăn trắng lau mồm , chùi răng.
    Hô chí Minh không có tội

    Cho nên:

    “Thằng họ Đặng giết phụ mẫu , giờ không ai biết
    Đứa tên Khu, hãm hại sĩ nông, vẫn thăng tiến quan trường”(3)
    Con ngạ quỷ , ở Ba Đình vẫn nằm ……mơ mộng (4)
    Nên muôn người vẫn mang nặng hờn oan

    Thật là

    So loài cầm thú , cầm thú nhục
    So loại súc sanh, súc sanh hèn
    Đảng ta, không phải là người
    Đảng ta là quỷ, quỷ người âm ty

    ———————————————————————————————————————-

    (1)Nguyen Nguyen phỏng theo bài Ba mươi năm đời ta có Đảng của Ong Tố Hữu

    (2) Tố Hữu

    (3) Truyền miệng ở Hà Nội
    (4) Y cau 4 trong ba`i HUYỄN HOẶC cua Ong NTG

    Trả lờiXóa
  11. HCM Chế Nguyễn Hải Thần

    Ông biết phần ông, tôi biết tôi,
    Quyết giành thắng lợi, chẳng chia đôi.
    Ðã sinh đầu óc, sinh tai mắt,
    Tôi bỏ ông cha, bỏ giống nòi.
    Tôi trót sa chân vào miệng cọp,
    Tôi đành liếm Mác đội Mao thôi.
    Cờ tàn không biết tay cao thấp,
    Tôi lại như tra(1) cứ đớp mồi
    C.B

    (1) Ca’ tra

    Trả lờiXóa
  12. Bài 2 (Ngục trung nhật ký )
    Khai quyển

    Hồ phu nguyên bất ái ngâm ti
    Nhân vị tù trung vô sở vi
    Liêu tá ngâm ti tiêu vĩnh nhật
    Thả ngâm thả đãi “ướt quần” thì

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dịch:

      Hồ già rồi không nên ngâm ti,
      Nhưng trong ngục không có gì làm
      Nên mượn việc ngâm ti cho qua ngày dài
      Vừa ngâm vừa đợi ướt quần không haỵ

      Xóa
  13. Bắc bó nhân nhục (Ngục Trung Nhật Ký H.C..M )

    Quá Trung Quốc thì ngật Tuyết Minh,
    Quá Liên Xô thì ngật Minh Khai;
    Hối Bác bó thì ngật Nông Xuan
    Khả kiến nhất ban đệ giai nhân,
    Sinh hoạt hữu thì dã bất tục.

    Trả lờiXóa
  14. Thịt người ở Bắc bo

    Qua Trung Quoc thì chén Tuyết Minh,
    Qua Liên Xô thì xơi Minh Khai;
    Về Bắc bó thì đớp Nông Xuân
    Thấy rằng bọn người đẹp này,
    Mùi vị đôi khi không tệ lắm.

    Trả lờiXóa
  15. HCM tặng Bốn Lê Lão Tướng (Le Duẩn, Lê đức Thọ, Lê khả Phiêu, Lê Đức Anh)

    Vận mệnh Đảng ta lúc chẳng lành
    Bốn Lê lão tướng(1) hoá hôi tanh
    Cúi đầu quỳ gối hàng quân Hán
    Trợn mắt nhăn mày chửi vọng quanh
    Bán nước lại còn khoe cứu nước
    Ô danh mà muốn được thơm danh
    Già như mấy chú, già thêm dại
    Tiếng xấu muôn đời nhuốc sử xanh.
    C.R.B.

    Trả lờiXóa
  16. Ai sang Niu Yoóc mà coi

    Ai sang Niu Yoóc mà coi
    “Tự do” nắm đuốc mà soi Hoa Kỳ
    Tự do soi thấy những gì?
    Hoa Kỳ hoa lệ, Hồ thì dã man!
    C.R.B

    Trả lờiXóa