Nối gót người xưa

…. nối gót người xưa
Vì hiểm họa mất nước cùng những khổ đau không ngừng của dân tộc, vì những xót xa quằn quại triền miên của quê hương, vì những máu xương đổ xuống để tạo dựng những trang sử oai hùng đánh đuổi ngọai xâm của tiền nhân, của cha anh, của bè bạn,
Chúng Ta
Hãy đứng lên nhận lãnh trách nhiệm
Hãy đạp lên những sợ hãi mà cùng nhau bước tới, bước tới. Đọc tiếp

TÀI LIỆU header


TÀI LIỆU

Date

TÂM THƯ TỪ LỰC LƯỢNG DÂN TỘC QUẬT KHỞI


_____________________________




VỞ KỊCH ĐẤU TRANH NHÂN QUYỀN

23-6-2015
trích từ "Nghĩ gì về lời tuyên bố của TS Thắng?!"

Mối quan hệ giữa bè lũ CS Lê Chiêu Thống Hà Nội và Trung Cộng là quan hệ chủ tớ, sinh tử và hiện nay mối quan hệ đó bền chặt hơn bao giờ hết. Bằng chứng cụ thể, sau Hội Nghị Thành Đô ngày 3.9.1990, TC đã ngang ngược đòi VC phải thực hiện 6 điều và VC đều ngoan ngoãn làm:

1. Trong vòng một năm, phải rút khỏi Campuchia;
2. Chấp nhận vẽ lại biên giới để cắt đất, cắt biển dâng cho TC.
3. Xin lỗi TC về cuộc chiến TC xâm lăng VN vào năm 1979.
4. Huỷ bỏ bản Hiến Pháp 1980, trong đó có đoạn chống phá TC.
5. Truất phế ngoại trưởng Nguyễn Cơ Thạch khỏi Bộ Chính Trị và chức Bộ Trưởng Bộ Ngoại Giao.
6. Thay đổi quân phục VC giống như quân đội Trung Cộng, lót đường cho việc sáp nhập VN vào TC.

GIẢ THUYẾT

Xưa nay, nền tảng căn bản của ngoại giao giữa các quốc gia là quyền lợi hỗ tương. Trên nền tảng căn bản này, khó có quốc gia nào vĩnh viễn là bạn hay vĩnh viễn là thù. Nhìn vào mối quan hệ giữa Mỹ, Trung Cộng và VC hiện nay, chúng tôi có mấy giả thuyết.

1. Vì quyền lợi, Mỹ và Trung Cộng chẳng dại gì đánh nhau vì VC. VC cũng chẳng dại gì bỏ TC đi theo Mỹ. Và cả Mỹ, TC lẫn VC đều biết rõ điều đó.

2. Vì quyền lợi, Mỹ, TC và VC, một mặt bang giao mật thiết, mặt khác cùng tung hứng với nhau để tạo ra sự căng thẳng có kiểm soát trong vùng Biển Đông. Làm vậy, Mỹ có cơ hội bán vũ khí cho các quốc gia trong vùng; TC có cơ hội bành trướng, theo sự phân chia quyền lực được Mỹ cho phép; VC có cơ hội nặn lên “hiểm hoạ Bắc phương”, để một mặt trấn áp người dân trong nước, mặt khác dụ dỗ người Việt hải ngoại, chấp nhận sự lãnh đạo của CS, cùng chống ngoại xâm.

3. Cộng đồng người Việt yêu nước tại Mỹ, tuy không đông nhưng là biểu tượng của lương tâm và chính nghĩa, nên là một trở ngại to lớn đối với chính quyền cả Mỹ lẫn VC. Nhất là những khi các nhà lãnh đạo VC sang thăm Mỹ, phải đối diện những cuộc biểu tình rộng lớn với cờ VNCH và những khẩu hiệu phản đối, đã làm VC và chính phủ Mỹ đau đầu.

4. Để chấm dứt tình trạng đó, Mỹ và VC cùng thoả thuận soạn thảo vở kịch đấu tranh nhân quyền gồm 3 màn:

Màn một, bên cạnh những nhà đối kháng thật, VC sẽ nặn lên những nhà đối kháng giả. 
Màn hai, VC giật dây cho những cá nhân, tổ chức, báo chí... thân cộng tại hải ngoại, vận động cộng đồng và chính giới Mỹ, đòi VC thả những nhà đối kháng. 
Màn ba, khi chính giới Mỹ lên tiếng đòi thả, VC sẽ giữ lại những nhà đối kháng thật (như Cha Lý), và trục xuất những nhà đối kháng giả sang Mỹ để nằm vùng, gây phân hoá cộng đồng người Việt hải ngoại. 

Kết quả, những cá nhân, tổ chức thân cộng tại hải ngoại lập được thành tích, trở nên có uy tín với cộng đồng; Chính giới Mỹ cũng thoả mãn lương tâm, tưởng mình có công lao đóng góp cho nhân quyền VN; cộng đồng người Việt cũng vui mừng, vì thấy mình có sức mạnh khiến chính giới Mỹ tạo áp lực với VC và VC phải ngoan ngoãn vâng lời. Vui mừng mà họ không hiểu, chính giới Mỹ đều hành xử vì quyền lợi. Vì quyền lợi, nên 60 năm trước, họ quyết định đưa quân vô tham chiến, chống CS xâm lăng, bảo vệ Miền Nam tự do. Rồi cũng vì quyền lợi, họ quyết định bỏ rơi Miền Nam.

5. Sau thời gian bốn, năm năm, khi những vở kịch ba màn được thực hiện thành công, nhiều nhà đối kháng chống cộng được VC cho ra tù, sang Mỹ, VC và Mỹ liền lèo lái để biến những cuộc biểu tình đấu tranh chống CS, đòi nhân quyền rầm rộ trên nước Mỹ, trở thành những cuộc vận động hành lang trong Quốc Hội Mỹ. Khi đó, sẽ có hàng chục DB, TNS Mỹ tham dự, vì mọi người đều hiểu, đó là vở kịch đã được soạn sẵn, tất cả đều nhập vai một cách hoàn hảo, những lời tố cáo, phản đối, thậm chí chửi bới qua lại giữa Mỹ, VC, cộng đồng... đều thi nhau xuất hiện trên các mặt báo, các trang web, TV, Radio… để rồi cuối cùng, kết quả thật rực rỡ. 

Chính giới Mỹ, VC, các nhà đấu tranh dân chủ cuội, phóng viên, ký giả, tay chân nằm vùng… đều hạnh phúc say men chiến thắng. Còn dân tộc VN, những người bị lừa đảo, lại tiếp tục sống trong đau khổ nhục nhã…


Nguồn: Saigon Times



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét