Nối gót người xưa

…. nối gót người xưa
Vì hiểm họa mất nước cùng những khổ đau không ngừng của dân tộc, vì những xót xa quằn quại triền miên của quê hương, vì những máu xương đổ xuống để tạo dựng những trang sử oai hùng đánh đuổi ngọai xâm của tiền nhân, của cha anh, của bè bạn,
Chúng Ta
Hãy đứng lên nhận lãnh trách nhiệm
Hãy đạp lên những sợ hãi mà cùng nhau bước tới, bước tới. Đọc tiếp

TÀI LIỆU header


TÀI LIỆU

Date

TÂM THƯ TỪ LỰC LƯỢNG DÂN TỘC QUẬT KHỞI


_____________________________




ĐẤT NƯỚC TÔI ĐÓ VÀ NHỮNG QUẢ NHO ... DỮ DỘI !!!

Bình Minh
30-8-2014

Tôi không ngăn được giòng lệ khi đọc những hàng chữ này trên tường FB của tôi. Những dòng chữ được viết bằng nước mắt, bằng trăn trở , bằng khổ đau của từng thế hệ dân tộc Việt Nam, mà điển hình là Bo Trung, thế hệ 9x và Nancy Nguyễn của thế hệ 8x 


Đất nước mãi trầm luân. Đồng bào, trẻ thơ sống trong cùng cực khốn khó hơn bao giờ hết sau 40 năm gọi là "giải phóng", gọi là "hòa bình". Nhiều người bảo, đất nước chúng ta có những điều nghịch lý, nhưng không lẽ vì những điều nghịch lý, mà chúng ta buông tay ??? 

KHÔNG - đối với tôi, tôi không chấp nhận những nghịch lý đang hiện hữu trên đất nước tôi. Tôi không thể đứng nhìn đồng bào, từ người già đến các em thơ phải hứng chịu những nghịch lý quá tàn bạo này.

- Tôi không chấp nhận một tập đoàn lãnh đạo Việt Nam, chủ trương TIÊU DIỆT nguồn sống đất nước, đàn áp hãm hại giam cầm người dân yêu nước, những người cương quyết bảo vệ lãnh thổ, chống giặc xâm lăng.
- Tôi không chấp nhận một tập đoàn lãnh đạo VÔ TỒ QUỐC, lãnh đạo đất nước bằng côn an trị, bằng độc tài, bằng bạo lực, đã và đang gieo bao khổ đau, ly tán đến đồng bào ruột thịt.

Đó là lý do tôi quyết đấu tranh cho đến hơi thở cuối cùng, và thế hệ này tiếp nối thế hệ kia cùng nhau đứng lên chống lại độc tài giải trừ chế độ Cộng Sản 

**********
NHỮNG QUẢ NHO ... DỮ DỘI
Nancy Nguyễn

Đất nước tôi, một rẻo đất tẻo teo khốn khó nép mình bên rìa Thái Bình Dương quanh năm giông bão, của cả trời đất lẫn nhân sinh, trong suốt gần một thế kỷ, chưa có một ngày đứng gió.

Mỗi một mười năm, là một cơn dâu bể đầy khinh ngạc của kiếp người, của dân tộc. Không cơn dâu bể nào giống cơn dâu bể nào, ngoài một điểm chung duy nhất: niềm đau.

Những người sinh ra vào khoảng năm 20 phải chứng kiến đất nước bị xâm lăng và đô hộ. Một đất nước không chùn bước trước vó ngựa Nguyên Mông, bỗng một ngày trở thành thuộc địa, đó, chẳng phải là một biến cố lớn?

Nhưng chỉ 10 năm sau đó, những người sinh ra thời 30, phải chứng kiến cảnh đau thương hơn nhiều lần: đất nước chia đôi, nồi da nấu thịt. Súng của ngoại bang chĩa vào da thịt người mình. "Xương chất đầy đồng, máu chảy thành sông". "Niềm đau" có là một từ quá nhẹ?

Mười năm sau, hơn hai triệu con người người sinh vào những năm 40 phải gồng gánh nhau, dắt díu nhau bỏ lại nhà cửa ruộng vường, bỏ lại phần mộ tổ tiên để chạy loạn. Dân tộc tôi chứng kiến một cuộc di cư lớn chưa từng có trong lịch sử. Và nếu không phải do bị cấm cản, cuộc thiên di ấy có lẽ sẽ còn vĩ đại hơn nhiều. Và như thế, dân tộc tôi đã bắt đầu rách bào, chia đôi, bắt đầu viết những trang sử sau đó bằng nước mắt và bằng máu.

Những người sinh khoảng năm 50, ngắn gọn là: một dân tộc, hai định mệnh! Tôi không còn chữ nghĩa nào hơn để diễn tả nỗi bất hạnh cùng cực ấy.

Những người sinh khoảng năm 60, chứng kiến sự sụp đổ của một thể chế, sự tái thống nhất một đất nước, và sự chia đôi vĩnh viễn của lòng người. 40 năm qua đi mà vết cứa vẫn rịn máu tươi. Vết thương lòng chưa thấy ngày se mặt.

Những người sinh khoảng năm 70 có cơ hội chứng kiến cuộc thiên di thứ 2 trong lịch sử. Hàng triệu triệu con người phải mạo hiểm tính mạng bản thân, gia đình, để tháo chạy khỏi quê hương. Đất nước tôi đó, những năm tháng lầm than, kêu trời không thấu, kêu đất chẳng nghe. Dân tộc tôi lạc lõng, bơ vơ như những con thuyền lênh đênh trên biển.

Và những người sinh vào những năm 80, là tôi đây, 10 năm sau "giải phóng", những-tháng-năm-cấm-vận.

Có lẽ ký ức tuổi ấu thơ là những ký ức hằn dấu nhất, ám ảnh nhất của một đời người. Tôi nhớ hoài mẹ tôi, bà đáng ra còn trẻ lắm, mà dáng đã còm cõi, bà bòn từng đồng, lo chạy bữa cho con. Có những ngày trời mưa, mẹ tôi ngồi co ro bên vệ đường, gánh hàng quặn hiu. Bà chẳng lo mình sẽ nhiễm phong hàn, chỉ lo làm sao? cho đủ sống! Có đất nước nào khốn nạn như đất nước tôi? Có bà mẹ nào khốn nạn như mẹ tôi, người mẹ Việt Nam? Tôi lớn lên, mang theo trong tiềm thức vóc dáng mẹ tôi, còm cõi như đòn gánh, co ro như một dấu chấm hỏi. Một dấu chấm hỏi xiêu vẹo trong những ngày mưa.

Tuổi thơ tôi gắn với những ngày mưa Sài Gòn, xoong chảo nồi niêu, có gì ... hứng nấy bởi cái mái tôn nhà tôi ... "đưa ánh nắng vào nhà" (mẹ tôi bảo thế), đêm nằm có thể nhìn thấy trăng sao. Những khi trời trở bão, gió giật từng cơn, tôi sợ sấm sét chui qua lỗ đinh vào nhà.

Tôi nhớ đôi dép cọc cạch, bên trái con trai, bên phải con gái, mẹ tôi bảo dép "uyên ương". Chiếc bên trái là của anh Hai để lại, chiếc bên phải mới là của tôi. Và cả hai chiếc đều vá chằng vá đụp, bằng chỉ bố, mẹ để dành từ quân phục của ba. Quần áo mới chỉ được bận 3 ngày tết, và cũng là của anh hai tôi để lại. Mẹ luôn mua rộng ra mấy tuổi, anh Hai bận chật rồi đến phiên tôi. Quần áo của con trai đấy, nhưng chỉ cần mới, chỉ cần không ... vá đít là đủ hấp dẫn rồi!

Và quả nho, những quả nho ... dữ dội nhất của tuổi thơ tôi. Tết năm đó, chỉ duy nhất tết năm đó, mẹ tôi mua nho Mĩ về biếu nội. Những quả nho mẹ chắt chiu từ gió sương của cả năm trời, gom góp lại để biếu mẹ chồng dịp tết đến. Những quả nho mập ú, căng tròn, hệt như trong phim Mĩ, giống y chang mấy chùm nho ... giả, loại những quán sinh tố trong xóm hay treo làm cảnh. Trời ơi! Dòn! Mọng! Ngọt! Mẹ đã dặn đi dặn lại không được ăn, mẹ còn cất tuốt lên nóc tủ. Vậy mà mấy trái nho như có ma lực, cái đứa tôi như bị thôi miên! Tôi lén trộm một trái. Trời ơi! Ngon! Rồi 1 trái nữa, rồi trái nữa! Từng trái, từng trái một, như một kẻ đã hoàn toàn mông muội, không còn có thể cưỡng lại được sự quyến rũ phát ra từ mấy trái nho. Mẹ sẽ đánh nát tay tội ăn vụng, tôi nghĩ, tay ... vẫn tiếp tục công cuộc ... mưu cầu hạnh phúc. Cảm giác tôi lúc đó vừa hoảng loạn, vừa lo sợ, vừa ... sung sướng  , vừa sung sướng, vừa hoảng loạn sợ hãi. Tột cùng của sự hoảng loạn sợ hãi là khi chùm nho của mẹ chỉ con trơ lại cọng. Khốn nạn thân tôi! Rồi tôi sẽ phải sống tiếp phần ... ngày còn lại ra sao đây? Vậy mà mẹ không đánh tôi. Bà chỉ ôm tôi vào lòng ... và khóc, khóc gào lên, khóc trào ra. Khóc như một đứa trẻ. Mẹ tôi đó. Ôm con vào lòng, gào khóc lên như trút hết hơi sinh vào từng tiếng nấc. 

Năm tháng qua đi, cuộc đời mang lại cho tôi thừa mứa. Giờ tôi muốn ăn gì thì ăn, muốn đi đâu thì đi, muốn mua gì thì mua. Tôi ngán đủ thứ, chả muốn ăn gì, chỉ còn ăn được mỗi nho. Bởi với nho, tôi không ăn bằng trực giác, mà thưởng thức bằng mùi vị của ký ức. Và vì với nho, tôi mua được một vé đi tuổi thơ. Hai mươi mấy năm trôi qua, ký ức vẫn chưa ráo mực. Mỗi lần ăn nho, tôi thấy mình bé lại, và được một bàn tay vô hình kéo tuột về thủa ấy, những-năm-tháng-cấm-vận. 

Tôi chỉ là một cá nhân, một cá thể, trong một tập thể những con người thế thệ 8x. Và chỉ là 1 thế hệ, trong nhiều thế hệ con người. Nhưng nói như một nhà văn Nga: "Cây đời có hàng triệu chiếc lá, và nói về một chiếc lá, là cũng đang nói về hàng triệu chiếc lá khác".

Cứ mỗi mươi năm, con Tạo quái ác xoay vần, là dân tộc tôi lại được gán cho một định mệnh mới. Tôi đã nghe rất nhiều người bảo tôi "thời em sướng rồi, thời của anh khổ lắm", còn tôi, tôi chỉ thấy thời nào cũng khổ. Và chẳng cái khổ nào giống cái khổ nào. Cái nào cũng "đặc thù" và cái nào cũng "nhất"! 

Người mình khổ quá, đất nước mình đau thương quá. Phải không mẹ? Phải không anh?

Chị hỏi vì sao em đấu tranh. Giờ có lẽ chị đoán được câu trả lời rồi há?

------------------------



Đất nước tôi đó.... Viết tiếp câu chuyện của chị [Nancy Nguyễn], thế hệ 8x đi qua, có lẽ những người đời cuối giờ đã trưởng thành.... Đến lượt chúng tôi thế hệ 9x, tuổi thơ lớn lên có phần đỡ khốn khó hơn, kèm theo lệnh dỡ bỏ cấm vận là thời kỳ mở cửa kinh tế, người người lao vào làm ăn kiếm tiền!!! Tôi may mắn hơn chị khi không phải chứng kiến cảnh người mẹ còm cõi nhưng hình bóng người mẹ tôi cũng chỉ vì muốn lo cuộc sống ấm no, đầy đủ cho con đã không ngại bao gian lao làm tất cả những công việc không phạm pháp chỉ để cho đàn con thơ được ăn, được mặc được đi học như bao chúng bạn khác.... 

Tuổi thơ của chị dữ dội, nhưng những năm tháng dữ dội của cuộc đời tôi oái oăm thay lại rơi vào thời kỳ thanh niên... Hình ảnh những người vì mang trong mình dòng máu yêu nước mà bị chính quyền đàn áp, đánh đập mà trong đó có người mẹ thân thương của tôi đã đánh sập tất cả những nền tảng đạo đức, tri thức tôi được học 12 năm trên ghế nhà trường!!! Tất cả nhiệt huyết của tuổi thanh niên muốn được phụng sự, cống hiến xây dựng đất nước trở thành nguội lạnh trong con tim tôi chỉ vì những người đang nắm quyền điều hành đất nước!!!

Chị nói đúng!!! Đất nước tôi thời nào cũng khổ. Nếu có ai đó nói rằng:" Thời của em sướng lắm, chứ không khổ như anh" Chắc tôi sẽ mỉm cười chua chát mà nói rằng:- Chúng tôi không khổ vì thiếu đói vật chất. Thời của chúng tôi khổ vì chúng tôi đang ở trong một đất nước mà con người ở đó không được sống đúng như một con người!!!Dân tộc Việt Nam ơi!!! Mẹ Việt Nam 4000 năm ơi!!! Bao giờ người Việt Nam mới hết khổ!!! Đến bao giờ đây!!!

Trí Nhân Media


1 nhận xét: