Nối gót người xưa

…. nối gót người xưa
Vì hiểm họa mất nước cùng những khổ đau không ngừng của dân tộc, vì những xót xa quằn quại triền miên của quê hương, vì những máu xương đổ xuống để tạo dựng những trang sử oai hùng đánh đuổi ngọai xâm của tiền nhân, của cha anh, của bè bạn,
Chúng Ta
Hãy đứng lên nhận lãnh trách nhiệm
Hãy đạp lên những sợ hãi mà cùng nhau bước tới, bước tới. Đọc tiếp

TÀI LIỆU header


TÀI LIỆU

Date

TÂM THƯ TỪ LỰC LƯỢNG DÂN TỘC QUẬT KHỞI


_____________________________




THẬT GIẢ / GIẢ THẬT

Mưa Nguồn
22-01-2013

Vào khoảng trung tuần tháng 10, trên một bài viết của báo trang báo mạng điện tử VN express có đưa một bản tin về viẹc một phái đoàn thanh tra về trình độ và bằng cấp một số quan chức cán bộ từ trung cấp đến cao cấp của tỉnh Tiền Giang (Mỹ Tho / Định Tường). Mới kiểm soát sơ khởi thôi mà ban thanh tra đã khám phá ra trên 384 các cấp cán bộ nhà nước kẻ thì xài bằng giả, người thì thật, bằng thật nhưng trình đô lại hoàn toàn là giả hoặc không thật. Chúng ta thử tìm hiểu tại sao lại có hiện tương lạ lùng như vậy.

Nhân dân ta nhất là người dân cố cựu sống ở miệt đồng bằng châu thổ 2 con sông Đồng Nai và Cửu Long vốn dĩ chất phác hiền lành, thật thà như đếm. Người dân sống nơi miệt vườn tối lửa tắt đèn có nhau. Đã có một thời nhà của người dân miệt vườn, có nhà có cửa nhưng cửa không hề có cánh, chẳng có khoá bao giờ .Mà trong nhà thì đồ đạc tài sản từ đủ tớ dư thừa. Họ rất trọng chữ TÍN, chỉ cần lời nói xuông thôi là đã tin nhau rồi cứ chưa cần đến bằng cớ này nọ hay giấy tờ chữ nghĩa làm chi cho thêm phiền hà rắc rối.

Mua bán trao đổi với nhau cũng vẫn là chữ TÍN nào là chục 12, chục 14, chục 16 thậm chí chục 18 cũng có mà cũng dễ dãi được chấp nhận vì sự chất phác thật thà và giá cả thuận mua vừa bán. Bằng cớ là chị Nguyễn thị Lài từ quê ra Long An đi trọ nhà bán vé số kiếm tiền đô nhật mà còn phải nuôi một ông chồng tàn tật, một bà mẹ già, một đứa cháu mồ côi và 2 con còn nhỏ. Khi chị bán vé số thiếu cho một anh lá xe ba gác mấy trong xóm. Chỉ mua bán qua lời nói thôi. Cho đến khi vé số xổ, phát giác ra là cả một sê ri trúng đôc đắc cả gần 100 triệu thì chị cầm trong tay xấp vé số trúng đưa cho anh tài xế xe ba gác là chủ qua mua bán miệng với câu nói đơn giả: “ Nè, vé số anh mua trúng rồi đó, đi mà lãnh.” Hỏi : “ Sao chị không giữ mà lãnh?” . Trả lời : “ Tôi làm như vậy người ta còn coi tôi là cái thứ gì?” Đối với người dân quê Nam Bộ thì chuyện này chẳng có gì là lạ, là quan trọng cả. Vì với họ chữ TÍN và sự TỰ TRỌNG còn quý hơn cả tiền bạc và bất cứ giá trị vật chất nào.

Tại sao giới cán bộ quan chức cầm quyền mà hầu hết được đào tạo ở các trường đảng Nguyễn Ái Quốc lại gian manh lừa lọc gian dối và bịp bợm như thế? Họ có địa vị, có chức có quyền. Ho ra bạc , khạc ra máu. Họ thiếu cái gì chứ?

Thì ra họ thiếu sự lương thiện, thật thà tư trọng nhất là họ chẳng biết tới 2 chữ LIÊM SỈ là gì. Mà chắc trong tự điển của giới cán bộ cai trị cầm quyền của đất nước CHXHVNVN chẳng hề có những thứ chữ cao sang của thứ dân bần hàn như vậy. Hình như nó ở cái thế giới nào khác vậy. Cái lạ là các vụ, nha, sở, bộ vẫn nhởn nhơ coi như không hề có khuyết điểm trong tổ chức của mình. Nhất là Bộ Giáo Dục và Đào Tạo cứ vô tư cấp bằng mà đối tượng được cấp bằng không phải qua một buổi môt giờ sát hạch khả năng tí nào. Có lẽ là nay anh mai tôi. Ta mất cái ghế này thì biết đâu chừng mai kia mốt nọ ta lại có chỗ nhờ vả; lại tiếp tục ngự trị ăn trên ngồi chốc cai trị bnọ dân đen thấp hèn kia chăng?

Cả một hệ thống từ trên xuống dưới nó cứ tự hiểu ngầm mà thông đồng với nhau như một bần sâu lúc nhúc đục khoét đất nước, nhũng nhiễu người dân. Mới có một tỉnh mà đã như thế thì tất cả các tỉnh thị trong cả nước mà điều tra moi hết bọn cán bộ xài bằng giả hoặc không có năng lực thì không biết cái danh sách này nó kéo dài tới đâu?

Người ta cứ tự hỏi là tại sao anh kia chị nọ tốt nghiệp trường lớp đàng hoàng khả năng có thừa để cáng đáng những trọng trách người dân tín nhiệm giao cho vậy mà khi họ nộp đơn hay đi xin việc hết chỗ này sang chỗ khác từ ngày này sang tháng khác vẫn cứ được hay bị từ chối khéo. Hỏi là đã trả lời: là vì nếu nhận anh,chị có năng lực vào thì liệu cái ghế tham nhũng và quyền lực của tôi có cỏn tiếp tục được như thế này không hay là có ngày nào đó sẽ bị lôi ra trước vành móng ngựa thì sẽ mất cả chì lẫn chài chăng? Cho nên dù biết rõ mười mươi nhưng ta vẫn tham quyền cố vị củng cố quyền lực cho dù có phải đi đầu gối trước bọn Hán tộc xâm lược đất nước dưới bất cứ hình thức nào miễn là họ vẫn tìm cách cho ta cứ tiếp tục ngự trị ở cái ghế độc tôn độc đảng kia.

Tuy nhiên họ quên đi một điều rất quan trong đó là “ Quan nhất thời, dân vạn đại” . Đồng thời tiếng nói của lương tâm và bia miệng thì không bao giờ mất đi đâu cả.

“ Trăm năm bia đá thì còn,
Ngàn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ”. ( Ca Dao)./. 

Mưa Nguồn



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét