Nối gót người xưa

…. nối gót người xưa
Vì hiểm họa mất nước cùng những khổ đau không ngừng của dân tộc, vì những xót xa quằn quại triền miên của quê hương, vì những máu xương đổ xuống để tạo dựng những trang sử oai hùng đánh đuổi ngọai xâm của tiền nhân, của cha anh, của bè bạn,
Chúng Ta
Hãy đứng lên nhận lãnh trách nhiệm
Hãy đạp lên những sợ hãi mà cùng nhau bước tới, bước tới. Đọc tiếp

TÀI LIỆU header


TÀI LIỆU

Date

TÂM THƯ TỪ LỰC LƯỢNG DÂN TỘC QUẬT KHỞI


_____________________________




THỪA NƯỚC ĐỤC, HỖN LOẠN QUỐC TẾ TRUNG CỘNG CỦNG CỐ THAM VỌNG RA ĐẠI DƯƠNG

Phan Văn Song
6-9-2014

Bối cảnh hỗn loạn của thế giới:

Năm 2014 bắt đầu bởi những hỗn loạn do những tình hình chiến sự. Những năm qua, thế giới Âu Mỹ đã đốt được những ngọn lửa Dân chủ để “giải phóng” các quốc gia Bắc Phi và Trung Đông. Thật  đúng là chơi dại, là đã ra tay mở nắp cái hồ lô hộp-boite de-Pandore, tung ra những biến loạn không kiểm soát được

Hãy nhìn xem, những thí dụ đầy rẩy. 

Mười năm có lẻ,  Irak được quân đội Mỹ bước vào can thiệp hạ tên độc tài Saddam Hussein “ giải phóng” nhơn dân Irak, lập lại nền Dân Chủ Hiến định cho nhơn dân Irak. Thế nhưng, dân chủ đâu không thấy, chỉ thấy hỗn loạn, quân đội Mỹ sa lầy, đất nước Irak tiêu tùng. 


Afghanistan cũng thế, thế giới văn minh  lập thành đồng minh nhảy vào làm “cảnh sát, sen đầm”  dẹp nhóm Taliban quá khích, đem Dân chủ và trật tự mới vào Afghanistan, kết cuộc chỉ gây rối thêm và ngày nay quân âu mỹ và liên hiệp quốc vẫn không kiểm soát nổi, phải rút về giao trật tự mới cho hỗn loạn Tham nhũng … và trong tương lai… quá khích Taliban và Luật Hồi Giáo. 

Và các thí dụ gần đây cứ thế mà tiếp tục tiếp diễn: Nào là Lybie, quân Tây phương, trong ấy có Pháp, đưa súng đạn giúp dân nổi loạn lật đổ độc tài Khadafi, tên độc tài, đồ tể nhơn dân mình, ngày nay Lybie là một quốc gia hỗn loạn không ai kiểm soát nổi, súng ống vũ khí Tây phương Âu Mỹ nay là vũ khí của nổi loạn. Giết một độc tài Khadafi, để đổi lại những tên độc tài thất học tàn ác hơn.. 

Và Syrie ? Tây phương nhơn danh lòng bác ái, giúp dân Syrie đòi dân chủ hạ bệ độc tài gia đình trị Bachar El Assad,  cuối cùng số súng đạn tiếp liệu của Tây phương được dân nởi loạn trao cho nhóm Nhà Nước Islam xâm chiếm một lãnh thổ to lớn đi từ Syrie đến Irak và giết dân chúng mình, cắt cổ phóng viên Mỹ, còn ghê gớm hơn độc tài Bachar El Assad. 

Và nếu ngày hôm nay cả quốc tế, Âu Mỹ và cả những quốc gia Hồi Giáo đàng hoàng, các Vương quốc Ả rập, Quatar hay Pakistan, hay cả Indonésia họp nhau liên mình chống Nhà Nước Hồi Giáo thì vô hình chung sẽ ủng hộ Gia đinh trị Độc tài Bachar El Assad của Syrie và cuối cùng chấp nhận  và ủng cố tất cả các độc tài trên thế giới ! 

Dilemna, tránh vỏ dưa, gặp vỏ dừa. Tránh Charybde gặp Scylla, tránh bệnh Dịch tả-Peste gặp Tiêu chảy-Choléra!

Hôm nay cuối tháng Tám rồi, tình hình vùng Bắc Phi và vùng Trung Đông vẫn còn  hoàn toàn rối loạn. Ấy là chưa nói đến tình hình Palestine/ Do thái, Quân Hamas của dân Palestine, quá khích cầm quyền ở dãi đất Gaza,, bị bao vây bởi Do Thái bỗng một buổi đẹp trời, vì bị Do Thái kềm chế, kiểm soát quá gắt gao, nên bắn  hỏa tiễn vào đất Do Thái. Do Thái trả đũa, dùng bom, dùng đại bác bắn vào Gaza. Israël, nhờ vũ khí tối tân, nên nếu nói về thiệt hại, nhơn mạng và của cải, chỉ thiệt hại cấp mườì, còn phía Palestine, vì quân Hamas  núp sau lưng dân (kiểu Việt Cộng hồi xưa đánh nhau với quân ta) nên dân chúng Gaza thiệt hại cấp hằng ngàn người, nhà cửa vùng Gaza của Palestine tan tành đỗ vụn.  

Hôm nay, ngày viết bài nầy, một cuộc thương thuyết đang diễn ra và hai bên đã ngừng bắn, và mỗi bên tự tuyên bố với dân chúng mình là Ta đã chiến thắng ! Chiến thắng cay đắng với hằng ngàn người chết, đau thương và đổ nát ! Và dĩ nhiên, một cách tự nhiên tình hình vẫn không thay đổi, và sẽ vẫn không thay đổi. 

Do Thái một quốc gia nhỏ bé nằm trong lòng các quốc gia Hồi giáo là cái gai. Các quốc gia Hồi giáo phải nhổ. Và Do Thái phải tự vệ sống còn.  Dân Tộc Sanh Tồn, cả nước Israël đánh giặc, cả nước Israël một lòng giữ nước. Toàn thể dân Do thái trên thế giới một lòng ủng hộ Israël. Giữ Israël, giữ đạo Do Thái, giữ Gốc Do Thái, Dân Tộc Do Thái, Không Gian Sanh Tồn Do Thái.

Đây là một bài học cho Việt Nam ta. Do Thái trong lòng Ả Rập, cũng nhưng người Việt ta trong lòng Hán tộc. Dân Do Thái và dân Palestine đều gốc sémite,  “Shalom”  Do thái hay “Salam” Ả rập, đồng âm, đồng gốc, để nói là “Chào” cả !  Nhưng Shalom giữ bản sắc của Shalom không thể để Salam lấn áp., “Anh khỏe ?” Việt nam  hay “Nị Hảo?” Trung hoa đều tiếng chào nhưng chúng ta không để người Hán “ nị hảo” đàn áp chúng ta. 

“Không Gian Sanh Tồn” Do Thái không thể bị người À Rập xâm chiếm. Cũng như Không gian Sanh Tồn Việt tộc không thể bị Hán hóa được !

Người viết  thường gặp các bạn, nhơn sĩ âu châu đạo đức giả, cứ lo cho các thường dân nạn nhơn. Nhưng làm sao biết được ai là thường dân ai là khủng bố. quân chiến đấu  ả rập không mặc quần áo trận:  đất Palestine là nơi phát xuất của ba giòng Tôn giáo Do Thái, Cơ Đốc và Islam. Tất cả đều gốc gác từ Abraham. Vì cùng họ hàng cùng văn hóa nên dễ ghét nhau và sát hại nhau ?

Đấy là Trung Đông, đấy là Bắc Phi. Còn phía Đông Âu Châu, tham vọng của Tổng thống Poutine là muốn Nga phải tìm lại thời vàng son của Liên Bang Sô Viết. Quốc Ca Liên Bang Nga nay đã lấy lại quốc ca Liên Bang Sô Viết. Thay đổi bản đồ kinh tế, chánh trị chiến lược ở Đông Âu đang tạo một tiền lệ ( cho Tàu ? đối với Biển Đông và Việt Nam ?) Nga đã đặt lại vấn đề biên giới lãnh thổ, tách Nam Ossétia và Abskhasia ra khỏi lãnh thổ Georgia năm xưa rồi, nay thêm trò trưng cầu dân ý dân chúng bán đảo Crimée sát nhập vào Liên Bang Nga, và nay lại thêm Đông Ukraine nữa, thử hỏi biên giới, Balan /Kalinine, cực Đông của Âu châu có thể  sẽ là nơi có một bức màn sắt mới ?.

Thừa nước đục, Trung Hoa Cộng sản bành trướng ?

Ở Đông Nam Á, Trung Hoa Công sản với một gia tài do làm ‘chủ nợ ‘ các quốc gia Âu Mỹ, tuy vẫn bị khủng hoảng tài chánh nội bộ, vẫn đang, một mặt củng cố quân sự, một mặt bành trướng kinh tế.

Củng cố Quân sự, củng cố Hải quân :

Mỹ, mặc dù đang bị sa lầy tại Irak và A -phú-Hãn vẫn còn là một quốc gia có một sức mạnh quân sự số một thế giới. Và đặc biệt trong địa hạt Hải quân. Nhưng ở đây, ta phải nói trong tương đối, và  quan trọng hơn, chúng ta phải nghĩ ngay đến cái nguy hiểm của Trung Hoa Cộng sản, nay đã được nhập cuộc vào 8 quốc gia  Hải quân mạnh nhứt thế giới, từ năm 2008 (1) .

Sở dĩ, Trung Cộng củng cố Hải quân, cũng do cái địa lý của mình. Tuy là một quốc gia rộng lớn. nhưng tứ bề bế tắc, không có ngõ ra, Bắc đụng đồng cỏ Mông cổ, và Sibérie của Nga ; Tây giáp Hy mã lạp Sơn, và các quốc gia Đông Thổ (nhỉ Kỳ) Hồi giáo ;  Nam phải vượt Việt Nam và toàn bộ các quốc gia Đông Nam Á ;  chỉ có phía Đông là có Biển để làm cửa ngõ. Muốn buôn bán, cửa hàng phải có mặt tiền nằm ngoài đại lộ. Lúc xưa ngõ tiếp vận thương mại, bằng đường lạc đà, theo con đường tơ lụa. Ngày nay ? dùng ống dẫn dầu vượt Hy mã lạp Sơn ?  vượt sa mạc Gô bi ?  hay phải « mua đường » vượt qua Miến Điện ? qua Thái Lan, Cao Miên Lào Việt Nam ?. Chỉ còn có đường biển. Nhưng biển nào ? Địa lý Trung Hoa, thoạt nhìn đầy lợi thế, nhưng sự thật rất phủ phàng, Trung Hoa nằm trong ngõ hẻm, không có mặt tiền ở đường lớn, cũng dễ hiểu tại sao dân Tàu chuyên nghề bán chạp phô.

Địa lý 

Về mặt địa lý tuy Trung Hoa giáp biển thật, một bờ biển trải dài 18.000 cây số, từ con sông Yalujiang ranh giới Bắc Hàn phía Bắc đến giòng sông Beilun ranh giới với Việt Nam. nhưng các Biển ấy thuộc Hải phận Trung Hoa đều là những Biển bị hạn chế bởi những Đảo hoặc Quần Đảo chia cách những vùng Biển với Đại Dương Thái Bình Dương.

Nhưng muốn ra Đại Dương, ra khơi, ra Thái Bình Dương, Hải quân Trung Hoa Công sản, phía Bắc, phải vượt khỏi Đào Đài Loan, quần Đảo Senkaku và Đảo Okinawa, Hải phận Nhựt Bổn ; phía Nam, phải vượt khỏi Quần Đảo Hoàng Sa và  Quần Đảo Phi Luật Tân. Không phải là một ngẩu nhiên mà Hạm đội 7 Huê kỳ tuần tra và trấn ở phía Đông Okinawa và Phi luật Tân .

Hải lộ chiến lược và sanh lộ của Tàu phải đi qua nhiều nút thắt. Đường tiếp vận sanh tử của Tàu, nếu đi từ Phi châu A rập, nơi sản xuất dầu hỏa, phài qua  Ấn Độ Đương,  và sau đó phải dùng ba đường để đi về phía Bắc đến các cảng Trung Hoa lục địa :

1/ phía Bắc doc theo duyên hải Đông - Bắc đảo Sumatra và  Tây – Nam bán đảo Mả lai qua eo Malacca và Singapore, biển nông và hải tặc.

2/ Phía Nam hai đường hoặc dọc theo duyên hải Nam đảo Sumatra, phải vượt qua hai eo Sonde và Gaspar (2) nhập với hải lộ Bắc trực thẳng  Tàu;

3/ hoặc đi xa hơn tiếp tục đi dọc theo duyên hải đảo Java, vượt eo Lombock, đi dọc theo duyên hải Đông Nam Bornéo, vượt eo Macassar, Bắc tiến về phía quần đảo Phi luật Tân, nhập với hải lộ từ Nam Mỹ qua để đi về Trung Hoa.

Hôm nay, ta thử đoán tình hình quân sự và đăc biệt tham vọng hải quân của Trung Hoa Công sản. Vì những lý do nói trên, vì tham vọng chiến lược cũng do sự sanh tồn của Tàu có ảnh hưởng lớn đến tình hình kinh tế chánh trị nói tóm lại Sanh tồn và Độc lập của đất nước và Dân tộc Việt Nam.

Nhắc lại tý lịch sử cận đại, năm xưa, năm 2006, Chủ tịch Hu Jintao của Tàu tuyên bố Phải Mở cửa Chung sống Hòa bình và Hài hòa với Thế giới. Để được như vậy Trung Cộng phải chuẩn bị tư tưởng để kiểm soát những hải lộ, và những điểm tựa ngoài khơi, cố gắng nghiên cứu và điều nghiên qua lịch sử những chiến lược phát triển lực lượng các Hải quân các quốc gia đã từng làm bá chủ trên những vùng biển quốc tế: từ Bồ Đào Nha qua đến Tây Ba Nha, Hòa Lan, Pháp, Anh, Đức ,Nhựt bổn, Nga hay Mỹ.

Năm 2007, với một cố gắng ngoại giao chưa từng có, những chiến hạm Trung Hoa Cộng sản được  gởi đi long trọng thăm viếng các hải cảng Pháp, Úc châu, Nhựt bổn, Nga, Singapore, Tây Ba Nha và Mỹ, và cũng đồng thời tham gia những cuộc tập trận quốc tế chống hải tặc. Vì vậy chúng ta cũng nên xét lại tham vọng nhu quyền (soft power) ấy khi chúng ta nhìn rõ vị trí địa lý chiến lược của Trung Hoa và hai quyền lợi chánh trị hàng đầu của anh Tàu:

-Thứ nhứt là những đòi hỏi chủ quyền về mặt địa lý đối  với Đảo Đài loan và  với vùng Hải phận  nới rộng mà Trung Hoa đơn phương gọi là Vùng Kinh tế độc quyền (Exclusive Economic Zone) của mình. Vùng ấy được định nghĩa theo nhu cầu thỏa mản đi lại ra vào xâm nhập Thái bình Dương và sử dụng  những hải lộ của vùng biển Đông Nam Á  vào phía Nam bán đảo Đông Dương.

-Thứ hai là  là phải bảo đảm những hải lộ cần thiết để tiếp vận nguyên nhiên liệu cho một quốc gia đứng hàng số 2 thế giới  vế nhập cảng dầu hỏa.

Năm 2007, quyền lợi chánh trị thứ nhứt được đặt làm trọng điểm: cùng với mười ba nước láng giềng (A phú Hản, Bhoutan, Bắc Hàn, Kharzakstan, Kirghizstan, Lào, Miến Điện, Mông Cổ, Népal,   Nga, Pakistan, Tadjikistan, ViệtNam). Beijing đã thỏa thuận ký kết giải đáp xong tất cả những hố sơ về những đường biên giới trên bộ. Chỉ còn một hồ sơ đang còn gay cấn, là với Ấn độ thôi.

Trái lại những khó khăn và những vùng đầy gay cấn sẽ là những  vùng biển“14 500 cây số biền giới trên biển sẽ là những vùng tranh chấp sâu đậm và khó giải quyết” ( Loïc Frouart, thuộc Phòng Nghiên cứu Chiến lược của Bộ Quốc phòng Pháp – La Revue de défense nationale et de sécurité collective – Paris, mai 2007,  trang 31)

Tóm lại, Trung Hoa Cộng sản đã tuyên bố chủ quyền toàn thể cho tất cả  trên 4 triệu cây số vuông lãnh hải  (đường chín đoạn, lưỡi bò)

Dĩ nhiên, nhà cầm quyền tại Beijing cũng tuyên bố bằng mọi giá kể cả “quân sự nếu cần”,  phải :

.  Giành lại chủ quyền Đảo Đài loan về cho Trung Quốc. Mặc dù ngày nay, chánh quyền Đài Bắc đã về tay của Ma Ying-jeou và Quốc Dân Đảng đã ít nhiều gì hâm nóng lại tình hữu nghị giữa hai bờ bể, Beijing vẫn giữ những lời tuyên bố  ấy. Trung quốc ngày nay, với hy vọng cũng cố Hải quân của mình  (850, 000 tấn) song song với cái thế đang đi xuống của Hải quân Huê kỳ (ít nhứt về mạch trọng tải -tuy nhiên vẫn số 1 thế giới với  2, 900, 000 tấn) nghĩ rằng có thể, dùng đó làm một đòn tâm lý chiến, buộc Đảo Đài loan trở về phần đất của quê hương mình.

Cuộc tình Đài loan/ Trung Quốc là một cuộc tình vừa hù doạ vừa tán tỉnh. Một mặt dùng giàn hỏa tiển trực chỉ Đài loan để hù dọa – nhưng vẫn vì ngán thái độ của Huê kỳ, vừa là tấm bình phong, cũng vừa cản không cho phép Đài loan “tuyên bố” Độc lập. Một mặt, vẫn tiếp tục cuộc giao du kinh tế và kỹ nghệ chặt chẽ với hy vọng ngày trở về của Đài loan dưới hình ảnh một cuộc tình duyên kiểu Beijing/Hong Kong.

Dù sao Đài loan cũng chỉ là chuyện giữa Tàu và Chệt.

Tranh chấp với Nhựt bổn về Đảo Diaoyu, tên Nhựt bổn là Đảo Senkaku, nằm cạnh Đảo Okinawa, một căn cứ Mỹ. Tokyo đã từng tuyên bố là vùng Kinh tế Độc quyền của mình chạy trên 450 cây số về phía Tây quần đảo nói trên, Bắc kinh phản biện bảo rằng đó  hải phận của mình vì là nằm trên thềm lục địa của Trung quốc. Tranh chấp thật sự là một mỏ khí đốt chứa khoảng 200 tỷ m3.

.  Tranh chấp với Đài loan, với Việt Nam, với Phi luật Tân, với Mã lai Á, với Brunei, với Indonésia các đảo thuộc Quấn đảo Trường Sa (Spratleys) tên Tàu là Nam Sa (Nansha) và Quần đảo Pratas (Đông Sa). Tàu cũng tranh chấp với Việt Nam và Đài loan về Quần đảo Hoàng Sa (Paracels) tên Tàu là Tây Sa (Xisha).

Ngoài những tranh chấp trên những quần đảo, Trung quốc cũng kiếm chuyện với Nhựt bổn và Việt Nam về những ranh giới lãnh hải. Những chia chác quyển lợi đánh cá cũng là những vấn đề kiện tụng tranh cải giữa các quốc gia trong vùng Nam Hàn, Nhựt bổn, Việt Nam, Phi luật Tân.

Thiên hạ vẫn không quên những tham vọng hiếu chiến cuả Trung quốc: ngay những ngày đầu những năm 1950, Trung Hoa Cộng sản đã cưỡng chiếm lại tất cả những đảo con giữa eo biển Lục địa và Đài loan của quân đội quốc gia Tuởng giới Thạch. Năm 1974, thừa lúc Việt nam Cộng hòa,  Nam Việt nam đang bị khó khăn, cưỡng chiếm quần đảo Hoàng sa, năm 1988, cưỡng chiếm nhóm đảo Fiery Cross của Việt Nam ( cùng đồng chí Cộng sản với Tàu) thuộc Quần đảo Trường Sa.

Vì những dữ kiện kể trên, các quốc gia vùng Đông Nam Á theo dõi rất kỹ những hành động biểu dương lực lượng của Hải quân Tàu, để nắm rõ tham vọng bành trướng và bá quyền của Bắc kinh !

Nhưng thật sự mà nói, ngoài những tham vọng về xâm chiếm những vùng có các mỏ dầu, khí đốt, hay những khu vực đánh cá, tham vọng thật sự của Tàu là phải làm sao : Ra Khơi, nghĩa là ra đến Thái Bình Dương.

(Hết kỳ 1)

_________________________________

Ghi chú:

1/ Tám quốc gia có Hải quân hùng hậu:

-         Huê kỳ       : 2, 900, 000 tấn.
-         Nga            : 1, 100, 000 tấn
-         Trung Hoa :     850, 000 tấn
-         HG Anh     :     470, 000 tấn
-         Nhựt bổn    :    432, 000 tấn
-         Pháp           :    307, 000 tấn
-         Ấn độ         :    240, 000 tấn
-         Ý đại lợi    :     143, 000 tấn

(Bernard Ptrézelin: Flottes de Combat 2008 Éditions maritimes et d'outre mer, Rennes 2008)
 
2/ Eo Sonde ranh giới chia Đảo Java  và Sumatra  (Nam Dương Quần Đảo). Eo Gaspar ranh giới chia Đảo Bangka và Đảo Belitung. Tất cả 4 đảo nầy đều thuộc Indonésia.

3/ Sittwe nằm ở bờ Tây Miến Điện bên bờ Ấn độ Dương.


Kunming (Côn Minh) là một cảng trên sông tỉnh Sechuan (Tứ Xuyên ) Nam Trung quốc.   


Phan Văn Song

Trí Nhân Media



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét