Nối gót người xưa

…. nối gót người xưa
Vì hiểm họa mất nước cùng những khổ đau không ngừng của dân tộc, vì những xót xa quằn quại triền miên của quê hương, vì những máu xương đổ xuống để tạo dựng những trang sử oai hùng đánh đuổi ngọai xâm của tiền nhân, của cha anh, của bè bạn,
Chúng Ta
Hãy đứng lên nhận lãnh trách nhiệm
Hãy đạp lên những sợ hãi mà cùng nhau bước tới, bước tới. Đọc tiếp

TÀI LIỆU header


TÀI LIỆU

Date

TÂM THƯ TỪ LỰC LƯỢNG DÂN TỘC QUẬT KHỞI


_____________________________




ƯỚC MƠ CỦA MẸ

11-8-2014

Con trai yêu! Ngày hôm qua con thỏ thẻ với mẹ con mơ ước lớn lên con sẽ làm “Chú cảnh sát để bảo vệ đất nước”! Mẹ sững người ngạc nhiên, mẹ chẳng biết nên vui hay nên buồn? Có điều gì đó bỗng dưng khiến mẹ ray rứt và lòng mẹ trăn trở một nỗi niềm…

Con biết không? Hình ảnh “chú cảnh sát” là một hình ảnh rất đẹp, rất cao quý nhưng con không biết rằng, đã từ lâu, đã rất lâu rồi danh từ “cảnh sát, công an, an ninh…” lại là một danh từ mà chính bản thân mẹ và có lẽ hầu như toàn dân Việt Nam đều lắc đầu ngao ngán mỗi khi nhắc đến. Mẹ biết nói sao với con về điều này? Con còn quá nhỏ, con chưa nhận thức được hiện trạng và sự thật đau lòng về những người đang mang trọng trách “bảo vệ dân, bảo vệ nước” nhưng hầu hết lại là những người đang làm khổ dân, khiến dân sợ hãi, chán ghét và căm hờn mỗi khi nhắc đến tên họ…


Mẹ là một người mẹ, mẹ giống như bao người mẹ khác trong cuộc đời này. Mẹ sinh con ra, mang nặng đẻ đau, cực khổ nuôi con khôn lớn và chỉ mong con là một người lương thiện. Dù tương lai con là một Nông dân, Công nhân hay là Kỹ sư, Bác sĩ… thì mẹ luôn ao ước con của mẹ phải là một người nhân hậu và chính trực. Con có thể không giúp ích gì được cho ai nhưng con không được quyền làm hại ai và không được quyền đánh mất lương tâm của chính mình…Con có biết mẹ đang cảm nhận được nỗi đau, nỗi tủi nhục của những bà mẹ, những người mẹ đang có con làm “công an, cảnh sát, an ninh…”, có lẽ những người mẹ đó cũng đã đặt hết hy vọng vào đứa con của mình, họ mong đợi con của họ là người tốt đúng nghĩa nhưng họ đành bất lực và ngậm ngùi nhìn đứa con của mình bị chế độ này, chính quyền này, xã hội này đẩy đi xa quá, xa rời vòng tay mẹ, xa rời những luân lý đạo đức, tiếng nói của lương tri, của lòng trắc ẩn…


Những đứa con mang danh cảnh sát, công an, an ninh… thay vì sử dụng quyền và nghĩa vụ “cao đẹp” của mình để bảo vệ chính nghĩa, bảo vệ công lý thì họ lại vì tiền tài, địa vị, danh lợi, vì lợi ích thế lực chính trị để sử dụng quyền hành họ đang có làm khổ nhân dân, bắt nạt người thế cô, kẻ yếu, hành xử bạo lực và tàn nhẫn với những người họ cho là “phản động”… Họ đã quên mất đạo đức và danh dự làm người mà bao bà mẹ đã cất công dạy dỗ và kỳ vọng vào họ…Họ núp lùm, đứng chốt chặn đầy đường, dùng mọi mánh khóe để kiếm chác, ngang nhiên cầm những đồng tiền là mồ hôi và nước mắt của dân mà không biết xấu hổ. Họ bất chấp, sử dụng mọi thủ đoạn để đàn áp, để có thể gây oan sai, gây tai ương cho những người đang đấu tranh vì dân chủ và công lý… họ không còn cảm giác xấu hổ với bản thân, họ miễn nhiễm với sự phỉ báng…họ hả hê và cao ngạo với công việc họ đang làm mà đâu biết nỗi lòng của những người cha, người mẹ đã sinh thành ra họ. Mẹ tin rằng không một bà mẹ, một ông bố nào trên đời này lại có thể mỉm cười, tự hào và hân hoan khi thấy con mình là nỗi “ám ảnh” và khinh ghét của nhiều người…

Con yêu thương! Con mơ ước làm “cảnh sát”, vậy thì từ giây phút này mẹ sẽ phải tôn trọng, bảo vệ và cùng con xây dựng ước mơ đẹp…Chú “cảnh sát trong tương lai” của mẹ phải là chú cảnh sát thật sự vì dân vì nước…Dù con chỉ có thể cầm được đồng tiền lương ít ỏi, con không có nhà lầu, xe hơi nhưng ít ra con vẫn có thể ngẩng cao đầu tự hào về nghề nghiệp chân chính của mình và khiến mẹ cũng như toàn xã hội phải tự hào về con. Con không được vì quyền lợi chính trị, vì lợi ích của đảng phái có thế lực mà quên đi lợi ích chung của toàn dân tộc. Cây súng con mang, dùi cui con cầm là để bảo vệ lẽ phải, bảo vệ công lý chứ không phải là để vung gậy, là bắn súng vào những người dân lương thiện, gây đau thương cho những người vô tội… Con phải biết mẹ đã trao cho con thân xác, mẹ gửi gắm con tâm hồn, còn xã hội đặt vào tay con địa vị, quyền lợi, trách nhiệm là để để con thực thi vai trò người bảo vệ chân lý chứ không phải để con quay lưng lại với tất cả…Con phải luôn nhớ dòng máu nóng đang chảy trong tim con, đó là dòng máu Việt, con không được quyền làm tổn thương và làm “chảy máu” những người có chung dân tộc với mình. Đó thật sự là phản bội và là tội ác!

Con yêu thương! Con chỉ có một ước mơ, còn mẹ có nhiều ước mơ và khát vọng lắm! Mẹ ước mơ về một xã hội tự do và dân chủ. Mẹ ước mơ con của mẹ được khôn lớn trong một xã hội văn minh và đầy tính nhân văn…Con sẽ được học “lịch sử” là những trang viết sự thật chứ không phải là những câu chuyện bị bóp méo và sử dụng thủ đoạn “tẩy não”. Môi trường con sinh sống sẽ là môi trường xanh, sạch, đẹp, con có thể đi tản bộ trên lề đường tràn ngập bóng cây xanh, con không phải hít mùi xăng, mùi khói, nhức đầu vì tiếng ồn, không phải bực bội với cảnh kẹt xe hàng giờ, không phải mếu máo nửa khóc nửa cười khi xe chết máy vì các ngả đường ngập nước…Sẽ không có cảnh con đau lòng bất nhẫn trước những bất công của xã hội, xót xa thương cảm mà đành cúi đầu im lặng. Con sẽ được quyền lên tiếng trước mọi vấn đề dân sinh của xã hội, sống còn của đất nước. Con được lắng nghe và được tôn trọng với vai trò con là người dân, là người làm chủ đất nước…Mẹ ao ước tất cả sự sợ hãi, nhu nhược, bất lực, vô cảm… sẽ biến mất và không thể hiện diện nơi xã hội con đang sống…

Và để thực hiện ước mơ này, mẹ và tất cả mọi người, những người cha, người mẹ có con có cái, những người có lòng quả cảm, sự nhiệt huyết trong trái tim..sẽ không bao giờ tắt nguồn hy vọng, tất cả sẽ chung tay đoàn kết để thực hiện ước mơ chung của toàn dân tộc, 1 ước mơ tự do dân chủ! 

Mẹ của con

Loan Nguyễn


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét