Nối gót người xưa

…. nối gót người xưa
Vì hiểm họa mất nước cùng những khổ đau không ngừng của dân tộc, vì những xót xa quằn quại triền miên của quê hương, vì những máu xương đổ xuống để tạo dựng những trang sử oai hùng đánh đuổi ngọai xâm của tiền nhân, của cha anh, của bè bạn,
Chúng Ta
Hãy đứng lên nhận lãnh trách nhiệm
Hãy đạp lên những sợ hãi mà cùng nhau bước tới, bước tới. Đọc tiếp

TÀI LIỆU header


TÀI LIỆU

Date

TÂM THƯ TỪ LỰC LƯỢNG DÂN TỘC QUẬT KHỞI


_____________________________




TẬN CÙNG CỦA NHỤC NHÃ

Nguyên Thạch
29-12-2014
trích từ "Nỗi Buồn Cuối Năm"

Dân tôi như một đàn cừu ngơ ngác khi những con cừu đầu đàn bị nuốt chửng. Dân tộc này, quê hương này, biết sẽ về đâu khi những người ngoài miệng luôn rêu rao về Độc lập, ca ngợi về Tự do, tự hào về Hạnh phúc nhưng trong thâm tâm lại giữ những thái độ cùng hành động yếm thế, hèn nhát và cúi lòn... 

Thật nhục nhã trong tận cùng buồn tủi khi nhìn những người tự gán cho mình cái quyền lực, cái chức vụ cao nhất nước, luôn nghinh ngang tự hào rằng là một đảng quanh vinh đã dẫn dắt dân tộc đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác nhưng họ có bao giờ nhận thức được rằng chính họ thật sự là những tên cướp, những tên vô học và cả vô đạo lý, họ đã cướp đi sự tự do, nền nhân bản và truyền thống tốt đẹp đã được lưu giữ ngàn đời của một dân tộc có chiều dài lịch sử hơn 4.000 năm văn hiến. 

Con đường mà họ đã đi cũng như đang đi là một con đường mù đầy ảo vọng được vẽ vời bởi một chủ nghĩa sai lầm đầy hoang tưởng mà nhân loại văn minh đã nhận thức được và vứt vào sọt rác một cách không thương tiếc. Thế mà những con người mụ mị này vẫn tỏ vẻ như là rất nâng niu trân quí và xem như một kim chỉ nam soi đường dẫn lối. 

Họ là những CON thiếu hẳn tính NGƯỜI mang đầy dã tâm với những gian trá tột cùng. Họ cố gắng vẽ vời và tô điểm cho một thứ chủ nghĩa mà họ đang theo đuổi để chẳng qua chỉ dùng đó là những phương tiện nhằm đạt đến cứu cánh là nắm vững độc quyền cai trị, độc quyền hưởng thụ trên những bàn tiệc có đầy máu và nước mắt của gần 90 triệu tấm thân gầy hao mòn và kiệt sức. 

Họ là những con kền kền, quạ đói đang lảnh loát cười nói hả hê bên cạnh những đĩa tiết canh đỏ ngầu máu người, đang chan, đang húp những món súp được nung nhừ từ khối xương của muôn ngàn người con gái chưa đến tuổi trưởng thành đã phải đi bán trôn nuôi mẹ, nuôi em, của những em bé nghèo khó, dãi dầm nắng bụi đi bán vé số với ước mơ được cắp sách tung tăng đến trường để vui trọn tuổi thơ, của những công nông dân trên nắng dưới nóng, vắt sức đến kiệt lực để có được những đồng lương bóc lột tận xương tủy hầu chỉ mong được tồn tại cho dẫu là tồn tại trong cơ cực bần hàn. Con người ta cần sống đến thế, nhu cầu được sống là một trong những nhu cầu tối trọng, thế mà họ đã nhẫn tâm cướp đi cái nhu cầu này một cách trắng trợn và vô tâm. 

Tiếng nói nào để đánh động được lương tâm khi lớp người với áo mão quyền lực này. Họ đã bị kim tiền quyền lợi che khuất cả lương tri, từ trên cao chót vót của sung mãn thì thái độ kiêu ngạo hãnh tiến là điều lô-gic. Mang não trạng bằng hình ảnh của những cuộc truy hoan thái quá, họ đã vấp phải những lầm lỗi tày trời và tương lai họ sẽ phải bị cuốn trôi vào những hố sâu vực thẳm của tội ác, đó là luật công bằng của nhiệm mầu, của thuyết nhân quả. 

Trong vũ trụ nói chung và hành tinh quả địa cầu này nói riêng, vạn vật không có gì là tự nhiên mà có, không có nguyên nhân thì không có hậu quả như câu dân gian thường nghe "Không có lửa, làm sao có khói". Ly cà phê mà bạn đang uống, không phải bạn thèm muốn rồi hô biến thì tự nhiên có được ly cà phê cho bản mà phải có căn nguyên từ hạt giống cà phê được trồng, cây cà phê có người hái xong phải trải qua biết bao nhiêu công đoạn biến chế rồi ít ra cũng có người pha nó và mang tới cho bạn thì bạn mới có được thưởng thức và dĩ nhiên sau khi cạn ly là việc bạn phải trả tiền. Trong trường hợp nếu bạn không trả tiền thì dĩ nhiên bạn sẽ bị xem là uống chạy. Việc làm ấy sẽ đưa ra nhiều hệ quả, nhẹ thì bạn sẽ bị tai tiếng là dân uống quịt, nặng hơn chút là chủ quán sẽ xé áo và có thể nện cho bạn một trận nên thân, còn nặng hơn nữa là bạn sẽ bị pháp luật trừng trị. 

Đĩa tiết canh mà họ đang hả hê cùng các loại rượu đắt tiền, có máu và nước mắt của cả dân tộc đang quằn quại thống khổ góp phần, những đĩa máu và nước mắt đặc quánh oan khiên sẽ biến thành khối oan hồn chưa tử cùng khối lửa lưng tròng sẽ thiêu đốt lũ ngợm hoang dã này vào một ngày không xa. 

Ở một quốc gia lạc hậu như Việt Nam, nơi mà nhiều người ngán ngẩm lắc đầu nhìn nhận là một đất nước vô luật pháp bởi độc tài và toàn trị, mọi tiếng nói từ lòng dân để nêu ra sự thật đều bị khóa mồm bịt miệng, cho nên sự thật ở nơi đây được xem là những thứ xa xỉ. Và điều đó cũng đã được những con người cực kỳ nham hiểm trong guồng máy cầm quyền tận dụng mọi chiêu thức ngăn cấm, bắt bớ, giam tù hoặc ngay cả sát hại triệt tiêu nhằm củng cố và duy trì quyền lực, tài sản, chức vị và sự toàn trị. Họ đày đọa, bắt bớ, giam hãm chính dân của mình và lấy đó làm niềm tự hào triều dâng những món quà cho giặc ngoại bang.

Đây là một sự nhục nhã tận cùng của nhục nhã. 

Nguyên Thạch
Trí Nhân Media