Nối gót người xưa

…. nối gót người xưa
Vì hiểm họa mất nước cùng những khổ đau không ngừng của dân tộc, vì những xót xa quằn quại triền miên của quê hương, vì những máu xương đổ xuống để tạo dựng những trang sử oai hùng đánh đuổi ngọai xâm của tiền nhân, của cha anh, của bè bạn,
Chúng Ta
Hãy đứng lên nhận lãnh trách nhiệm
Hãy đạp lên những sợ hãi mà cùng nhau bước tới, bước tới. Đọc tiếp

TÀI LIỆU header


TÀI LIỆU

Date

TÂM THƯ TỪ LỰC LƯỢNG DÂN TỘC QUẬT KHỞI


_____________________________




VIỆT NAM !!! TỰ HÀO VỀ CÁI GÌ ?...

Phong Luu
20-06-2018



Thật tình, chịu đời không nỗi với cách viết đọc lên nghe lốp cốp rổn rảng, nổ hơn lựu đạn… điều đáng nói là những lời có cánh ấy lại chẳng ăn nhập gì tới nội dung của câu chuyện World Cup đang diễn ra.

Nội dung câu chuyện chỉ là: Một anh tên Hải Đường, đã bỏ ra một khoản tiền khá lớn để bay sang Nga xem World Cup, nó bình thường cũng như biết bao khán giả quốc tế khác đến Nga, chỉ vậy thôi.
Nhưng bài viết này đã biến người Việt Nam hâm mộ bóng đá trở thành một trò hề rất khó coi. Nếu người ngoại quốc hiểu được ý nghĩa của bài này, họ sẽ phải ngạc nhiên tự hỏi: - người Việt Nam đang làm những trò ngốc nghếch này, và cả dân tộc của anh ấy đang tự hào về cái gì?


- Vỡ òa khoảnh khắc lá cờ Việt Nam tung bay khi Ronaldo ăn mừng bàn thắng khiến cả dân tộc tự hào…

Quỷ thần ơi, Ronaldo ghi bàn thắng thì cờ Bồ Đào Nha tung bay, người Bồ Đào Nha họ mừng hay tự hào gì gì đó mới phải chứ! Đàng này Ronaldo ghi bàn rồi cờ Việt Nam tung bay, cả dân tộc Việt Nam tự hào là sao? Trên thế giới, có lẽ ngoài Việt Nam, không đâu có những trò diễn và những kiểu tự hào vừa ngu ngốc vừa lố bịch đến vậy.

- Vào giây phút ăn mừng của Ronaldo thì cờ Việt Nam lại xuất hiện 1 cách thần thánh…

Thần thánh gì ở đây? Phải nói là xuất hiện tầm bậy không đúng chỗ và không phải lúc chứ! Đi xem bóng đá mà mắc chứng gì phải mang theo cờ quốc gia của mình – một quốc gia không có liên quan gì đến World Cup. Khi người Bồ Đào Nha đá thủng lưới Tây Ban Nha, lại phất cờ Việt Nam hò reo, rồi cho là cả dân tộc Việt Nam tự hào là sao? Tự hào về cái gì?...

Nghe chữ tự hào này nó quen quen, như kiểu tự hào về nền chính trị ổn định và lãnh đạo sáng suốt tài tình, mà dân thì mất đất mất nhà kêu cứu khóc lóc khắp nơi, ngư dân không còn biển để bám vào sinh sống, phải lang thang tha phương cầu thực ở xứ người. Tự hào về đảng bộ 99% trong sạch vững mạnh mà tham nhũng thì tràn lan, vét sạch tài nguyên rừng, biển, khoáng sản, mỏ dầu… doanh nghiệp nhà nước làm đâu lỗ đó, rớ đâu chết đó, tới than dưới đất chỉ đào lên bán mà cũng báo lỗ cả trăm ngàn tỷ. Xây dựng những công trình vô tích sự để có cớ đụt khoét ngân sách, khiến nợ công ngập đầu không phương cách nào chi trả.

Môi trường sống bị ô nhiểm, thực phẩm bẩn chứa hóa chất độc hại tràn lan trên khắp đất nước Việt Nam đều có nguồn gốc từ Trung Quốc, khiến tỷ lệ ung thư của Việt Nam trở thành hàng đầu trên thế giới. Theo báo cáo của Viện nghiên cứu và Phòng chống ung thư Việt Nam năm 2017, tỉ lệ người bệnh mới bị ung thư tăng nhanh, từ 68.000 ca năm 2000 lên 126.000 năm 2010, dự kiến đến năm 2020 con số này sẽ vượt qua 190.000 ca. Hiện nay, trung bình mỗi ngày Việt Nam có khoảng 315 người chết vì ung thư, gấp hơn 7 lần so với tai nạn giao thông. Các quốc gia đang chiến tranh cũng không có số người chết trong một ngày nhiều như vậy.

Giáo dục càng ngày càng xuống cấp, xã hội càng ngày càng băng hoại đạo đức suy đồi, dân trí càng ngày càng thụ động, u mê, nhỏ nhen ích kỷ, chỉ biết quơ quào chụp giật những ích lợi trước mắt mà không nghĩ đến thể diện quốc gia, không thấy được những cái hại về lâu về dài.

Lẽ ra du lịch phải là ngành “công nghiệp không khói” của Việt Nam, bởi Việt Nam với chiều dài hơn 3000 km bờ biển từ bắc vào nam, có vịnh Hạ Long là kỳ quan thiên nhiên của thế giới, có hàng chục ngàn đảo lớn nhỏ xinh đẹp với biết bao nhiêu núi non hang động phong cảnh hữu tình, hơn người láng giềng Thái Lan xa lắc. 

Nhưng ai từng đến Thái Lan, đều thầm hẹn trong lòng sẽ có ngày trở lại. Còn ngành du lịch Việt Nam thì làm ăn bát nháo, từ anh taxi cho đến khách sạn nhà hàng quán xá đều thi nhau tha hồ chặt chém, nạn móc túi trộm cắp, nạn xin ăn, vé số, quà lưu niệm đeo bám khiến du khách đến Việt Nam một lần là hãi hùng chạy mất dép, một đi không trở lại.


Thế mà cứ ra rả tự hào: “Nhìn tổng quát, đất nước ta có bao giờ được thế này không?” Trong khi thực tế về mọi mặt, Việt Nam lọt vào top cuối gần đội sổ.

Với não trạng lúc nào cũng có thể tự hào, bất chấp hoàn cảnh, bất chấp thực tế đang xảy ra, cái kiểu tự hào ngu ngục như vậy thì chỉ có thể là “mát dây” thần kinh nhận thức, và đứt cmnr (con mẹ nó rồi) dây thần kinh xấu hổ.

Người bình thường thì không ai dám tự hào với tình thế của Việt Nam hiện giờ, mà chỉ thấy tự tủi hổ cho đất nước mình, cho dân tộc mình… đi đến đâu cũng bị người ta kỳ thị, xem thường và cảnh giác đề phòng, có khi tệ hơn cả người Trung Quốc.

Còn chua xót nhục nhã nào hơn cho người Việt Nam sống ở nước ngoài, hoặc người Việt Nam ra khỏi đất nước Việt Nam, khi gặp người ta hỏi mình là người nước nào? Nếu mình không nói dối là người Hàn người Nhật, thì cũng không dám ngẩng cao đầu để tự hào khi nói: - Tôi là người Việt Nam.

(Face Book)

Trí Nhân Media