Nối gót người xưa

…. nối gót người xưa
Vì hiểm họa mất nước cùng những khổ đau không ngừng của dân tộc, vì những xót xa quằn quại triền miên của quê hương, vì những máu xương đổ xuống để tạo dựng những trang sử oai hùng đánh đuổi ngọai xâm của tiền nhân, của cha anh, của bè bạn,
Chúng Ta
Hãy đứng lên nhận lãnh trách nhiệm
Hãy đạp lên những sợ hãi mà cùng nhau bước tới, bước tới. Đọc tiếp

Chú Ý header


TIN CHÚ Ý

Tin

LỊCH SỬ QUỐC KỲ QUỐC CA VIỆT NAM

PHIM TÀI LIỆU: SỰ THẬT HỒ CHÍ MINH CỬU BÌNH: CHÍN BÀI BÌNH LUẬN VỀ ĐẢNG CỘNG SẢN

AMERI-CONG

TÂM THƯ TỪ LỰC LƯỢNG DÂN TỘC QUẬT KHỞI

_____________________________

ĐÂU LÀ SỰ THẬT ?

Mặc Lâm
4-01-2013
(trích từ "Biểu tình chống Trung Quốc tại sao lại không nên?")

000_Hkg7552575-200.jpgHình bên: Một người dân cầm poster phản đối Trung Quốc trong cuộc biểu tình hôm 08/7/2012 tại Hà Nội. AFP photo

Các giới chức cao cấp Việt Nam viếng thăm Bắc Kinh, trong đó có Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh cứ mỗi lần về lại Hà Nội thì chừng như đều tuyên bố một văn bản như nhau: ca tụng chính sách hòa hiếu của hai đảng mà họ vừa ký kết với Bắc kinh. Nhưng đồng thời chỉ sau đó vài ngày, ngư dân Việt Nam bị bắt, bị tịch thu tài sản lại xảy ra.

Sự thật của hai chữ hòa hiếu được lập lại trong ngày đầu năm 2013: ngay sau khi bài báo trả lời của Tướng Nguyễn Chí Vịnh được phổ biến, Cục Hải dương Quốc gia Trung Quốc loan báo đưa hai tàu hải giám 75 và 84 có sự hỗ trợ của máy bay trinh sát tới tuần tra gần ngay Vịnh Bắc Bộ, tại khu vực mà tháng trước Việt Nam tố cáo Trung Quốc làm đứt cáp tàu khảo sát địa chấn Bình Minh 02.

Chưa hết, hai ngày sau khi ông Vịnh lên tiếng không nên biểu tình vì sợ Trung Quốc sẽ lợi dụng để chống Việt Nam, tờ báo China Times của Đài Loan đưa tin tàu chiến Liễu Châu được tăng cường cho hạm đội Nam Hải của hải quân Trung Quốc. Tàu Liễu Châu được trang bị công nghệ tiên tiến hàng đầu với một hệ thống phi đạn phòng không tầm trung có khả năng tiêu diệt các mục tiêu trên không ở khoảng cách tới 50 cây số. Hạm đội này được xem là mạnh nhất đang hoạt động nhằm khống chế Biển Đông.

Những sự thật đắng chát này phủ nhận hoàn toàn chính sách nhịn nhục mà ông Vịnh tuyên bố với báo chí như một người phát ngôn chính thức của Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam.

Không phải bây giờ ông Vịnh mới chứng tỏ mình là người được quyền phát ngôn, nhưng từ nhiều lần công du Trung Quốc trước đây ông đã tuyên bố như vậy và lâu dần, báo chí Việt Nam hình như mặc nhiên công nhận tính chính danh của ông trong những phát ngôn này.

Giáo sư Ngô Đức Thọ nhận định việc phát ngôn của ông thứ trưởng quốc phòng như sau:

Vai trò của ông Nguyễn Chí Vịnh càng ngày càng rõ ra. Ông ấy hầu như được giao trách nhiệm phát ngôn đối ngoại, mà đặc điểm này thì hơi lạ của chính quyền hiện nay. Vai trò ông ấy gần như kiêm luôn Bộ trưởng Ngoại giao. Từ ngày có câu chuyện với Trung Quốc thì vai trò Bộ trưởng Ngoại giao gần như là vắng bóng, mờ bóng.

Tiếng nói của ông Vịnh lần này đối với phía Đảng Cộng sản Việt Nam coi như đại diện. Công việc của ông ấy bấy lâu nay được phân công theo dõi hẳn những quan hệ Việt Nam-Trung Quốc, Việt Nam-Hoa Kỳ. Đi đối thoại quốc phòng Việt Mỹ cũng là ông ấy.

Thạc sĩ Đào Tiến Thi nhận xét việc phát ngôn này như một sự tiếm danh và rất bất thường trong hệ thống chính trị của một nước, ông nói:

Ông Nguyễn Chí Vịnh nói về biểu tình nó còn gây bức xúc ở chỗ nó vượt quá cái quyền hạn làm như mình là đại diện của quốc gia để nói chuyện với Trung Quốc về những vấn đề này. Những vấn đề thuộc về chính trị, thuộc về ngoại giao rõ ràng không phải thuộc thẩm quyền của một ông tướng, một Thứ trưởng Quốc phòng như vậy.

Việc ông nói đáng lẽ là việc của Bộ trưởng Quốc phòng. Có những việc phải là nguyên thủ quốc gia là Chủ tịch nước hay Thủ tướng mới có quyền nói. Nhưng ông ấy nói như là đại diện của dân tộc Việt Nam thì không được.

Những trái khuấy ấy liên tục xảy ra khiến dư luận không thể tránh khỏi những đồn đoán rất xấu cho chính quyền. Mỗi ngày lời đồn thêm cao, mỗi ngày bức xúc càng nhiều và hố sâu giữa chính quyền và người dân càng lan nhanh. Sự uất ức Trung Quốc cộng với cách hành xử của chính quyền càng làm mồi lửa biểu tình chống Trung Quốc có lý do bùng lên.

Hành động đàn áp mạnh mẽ của chính quyền tuy thành công bề mặt nhưng phía sau nó là những tiềm ẩn khó đối phó hơn khi người dân tiếp cận được với thông tin dân chủ và cảm thấy biểu tình là quyền, là ý thức của dân chúng trước mọi vấn đề đang xảy ra trong đời sống xã hội, quốc gia nhất là vấn đề ấy liên quan đến vận mệnh đất nước.

Bao nhiêu năm đã qua với bao đời Tổng bí thư, chưa thấy ai có viễn kiến đối phó với làn sóng đỏ tràn xuống Biển Đông. Vòng quay hòa hiếu tiếp nối sau mỗi nhiệm kỳ và người dân lại tiếp tục sống trong im lặng.

Nhà nước tận dụng sự im lặng ấy và không khó nhận ra Trung Quốc rất đồng tình cùng với Hà Nội. Kẻ mất trắng vẫn là người dân và không ai hướng dẫn cho một số rất đông dân chúng thấy rằng sự im lặng không thể là giải pháp.

Vậy thì tại sao không chọn biểu tình như một phương pháp đánh động sự chú ý của dư luận thế giới? Câu hỏi này có lẽ còn rất lâu mới được giải mã.

RFA


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét