Nối gót người xưa

…. nối gót người xưa
Vì hiểm họa mất nước cùng những khổ đau không ngừng của dân tộc, vì những xót xa quằn quại triền miên của quê hương, vì những máu xương đổ xuống để tạo dựng những trang sử oai hùng đánh đuổi ngọai xâm của tiền nhân, của cha anh, của bè bạn,
Chúng Ta
Hãy đứng lên nhận lãnh trách nhiệm
Hãy đạp lên những sợ hãi mà cùng nhau bước tới, bước tới. Đọc tiếp

TÀI LIỆU header


TÀI LIỆU

Date

TÂM THƯ TỪ LỰC LƯỢNG DÂN TỘC QUẬT KHỞI


_____________________________




MYANMAR: HẬU QUẢ NÀO NẾU PHE ĐỐI LẬP TỰ CHIA RẼ ?

Thiền Lâm
17-03-2013

Hình bên: Các đại biểu thuộc đảng đối lập Phong trào Toàn quốc vì Nền Dân chủ Miến Điện NLD ở Miến Điện trong cuộc họp đầu tiên của NLD tại Royal Rose Hall ở Yangon ngày 08 tháng 3 năm 2013. AFP photo.

Tại đất nước chỉ bị cách biệt Việt Nam bởi chưa đầy một trăm cây số đường biên giới Trung Quốc, nếu quả thực đảng cầm quyền đã xác định cần phải thay đổi, nới rộng dân chủ và chia sẻ quyền lực chính trị, thì sự chia rẽ của những người đối lập, dù mới chỉ là mầm mống, không những làm ảnh hưởng đến tương lai của đảng đối lập mà nguy hiểm hơn cả là sẽ đẩy dân tộc vào một ngã rẽ chia rẽ mới.

Tiền đề nguy hiểm

Không tránh khỏi lối mòn phân tán quyền lực và hoang mang về ý thức hệ của đảng cầm quyền vào thời kỳ cuối cùng, nội bộ của đảng phái đối lập chính ở Myanmar cũng đang lâm vào một giai đoạn của những tiền đề nguy hiểm: cạnh tranh quyền bính với nhau trong điều kiện còn chưa tiếp quản được chính quyền.

Đại hội đầu tiên vào đầu tháng 3/2013 của đảng Liên đoàn Quốc gia vì Dân chủ đã bộc lộ cái yếu điểm chết người như thế. Cũng là lần đầu tiên kể từ khi thoát khỏi chế độ quản thúc vào cuối năm 2010, nữ chính trị gia Nobel Hòa Bình Aung San Suu Kyi phải lên tiếng khẩn thiết kêu gọi sự đoàn kết trong nội bộ của đảng này để tránh tình trạng xâu xé do tranh giành quyền lực.

Thật đáng xấu hổ! Như câu tục ngữ cải biên “Tre không chịu già làm sao măng mọc”, tại đất nước chỉ bị cách biệt Việt Nam bởi chưa đầy một trăm cây số đường biên giới Trung Quốc, một số thành viên của đảng đối lập dù đã thọ đến bát tuần nhưng vẫn không hề có ý định nhường chỗ cho giới trẻ - những người được xem là sâu sát hơn với thực trạng của quốc gia.

“Tinh thần huynh đệ rất quan trọng, và nếu Liên đoàn Quốc gia vì Dân chủ đã vững mạnh trong quá khứ, đó là nhờ vào tinh thần đồng chí” – San Suu Kyi tha thiết. Phát biểu trước cử tọa trong đại hội đảng đối lập, bà cũng công khai thừa nhận “đã có tranh chấp” nội bộ trong những tháng gần đây, và thành khẩn kêu gọi các đại biểu “tự kềm chế”, không xâu xé nhau vì chỗ đứng.

Một trong những nhà quan sát khắt khe trên thế giới - hãng tin AFP của Pháp - cũng lo ngại một cách chân thành cho phong trào tranh đấu dân chủ còn trong phôi thai ở Myanmar. Thậm chí trước đại hội đảng đối lập, có đến bốn thành viên quan trọng bị trục xuất và không được quyền tham dự. Một trong bốn nhân vật này, luật sư 66 tuổi Khin Maung Shein, đã tỏ ý rất bực tức: “Lẽ ra việc đó không được phép xảy ra, vì không tốt cho cả người lãnh đạo cũng như cho toàn đảng. Và đà này, nếu tiếp tục, sẽ tác hại đến tương lai của đảng”.

Điều được gọi là “tương lai của đảng” lại có tính quyết định đối với vận mệnh hồi sinh của đất nước bị coi là thuộc loại nghèo đói và đã từng mất dân chủ nhất thế giới này. Với tư cách là một đối trọng lớn nhất đối với đảng cầm quyền của tổng thống Thein Sein, làm sao những người Liên đoàn Quốc gia vì Dân chủ có thể nghiễm nhiên tiến tới cuộc bầu cử quốc hội và cũng là bầu tổng thống vào năm 2015 với hành trang ganh tỵ, đố kỵ, nói xấu lẫn nhau, kể cả việc bắt đầu dùng đến thủ đoạn chính trị để triệt hạ nhau như một thứ vũ khí chẳng liên quan gì với mười điều cấm của Đức Phật?

Làm gì?

Các đại biểu thuộc đảng đối lập Phong trào Toàn quốc vì Nền Dân chủ Miến Điện NLD ở Miến Điện trong cuộc họp đầu tiên của NLD tại Royal Rose Hall ở Yangon ngày 08 tháng 3 năm 2013. AFP photo.
Hãy cẩn thận, cuộc đấu tranh cho nền dân chủ và cải cách chính trị ở Myanmar đã mất ít nhất hai chục năm dằn vặt và khắc khoải trong áp chế, nhưng có thể chỉ tốn hai năm chia rẽ là toàn bộ công sức và thành quả trước đó sẽ bị từ chối. Không chỉ kém cạnh về thế lực so với đảng cầm quyền, cái nghiệt ngã nhất có thể xảy đến với những người đối lập một khi họ không biết cách tự kềm chế tham vọng quyền lực của mình nơi hiện tại, và sẽ bị chính lớp dân chúng cùng đinh từ chối vai trò của họ trong tương lai.

Được “xóa án” và chuyển từ đấu tranh bí mật sang tranh đấu công khai bởi những động thái không chủ yếu đến từ chính trường quốc tế, mà bởi chính thái độ tự chuyển biến về tư tưởng và tự biến đổi về hành động của những người trong đảng cầm quyền như Thein Sein, các thành viên của phe đối lập có thể đã rơi vào một trạng thái choáng ngợp bởi tâm thế tự do đột ngột - một dạng thái chân không chính trị. Khá nhanh chóng tiếp nhận những quyết định “không tưởng” từ phía chính quyền như phóng thích vô điều kiện tù nhân lương tâm, hủy bỏ đạo luật trấn áp những người bất đồng chính kiến, hòa giải dân tộc và cho phe đối lập tham gia bầu cử bổ sung vào quốc hội, lần đầu tiên từ nửa thế kỷ qua cho phát hành báo chí tư nhân…, những người đối lập có vẻ đã không thật bình tâm và sáng suốt trước câu hỏi “Làm gì?” - như tựa đề một tác phẩm chính luận của lãnh tụ vô sản người Nga Vladimir Ilich Lenin.

Làm gì? Nếu quả thực đảng cầm quyền đã xác định cần phải thay đổi, nới rộng dân chủ và chia sẻ quyền lực chính trị nhằm tạo nên hình ảnh dễ chịu hơn của Myanmar trên trường quốc tế, nhưng quan trọng hơn hết vẫn là nhằm tránh cho đất nước này một cuộc đổ máu vô ích do bạo loạn nổi lên từ lớp dân chúng cùng khốn, liệu những người có một xác suất nào đó để thay thế đảng cầm quyền vào năm 2015 có thể chấp chính một cách thuần thục, ít nhất trên phương diện điều hành nền hành chính quốc gia?

Có quá nhiều công việc và vấn nạn như y tế, giáo dục, tình trạng kém phát triển, tệ nạn tham nhũng cần phải giải quyết trong bối cảnh đất nước chịu cảnh ngổn ngang xã hội và giao thời chính trị. Thế nhưng chắc hẳn một số thành viên của phe đối lập tại Myanmar sẽ không mấy hài lòng khi chứng kiến một đánh giá từ con mắt chuyên nghiệp chính trị như AFP: Liên đoàn Quốc gia vì Dân chủ chưa có đủ khả năng đảm trách công việc lãnh đạo đất nước.

Chỉ cách trường hợp Myanmar vài năm, tình cảnh ở các nước Bắc Phi như Tunisie, Ai Cập và Libya sau “Mùa xuân Ả Rập” vẫn còn gần như nguyên vẹn trong buổi giao thời của lớp chính trị gia mới luôn bị khúc mắc bởi sự đánh đố “Làm gì?”.

Và của cả những chính khách mới nổi hoàn toàn không biết phải làm gì.

Sẽ không thể thỏa mãn được câu hỏi “Làm gì cho dân tộc?” nếu không biết tự kềm chế tham vọng chính trị và vô số sân si phát sinh trong hoàn cảnh mới. Sự chia rẽ của những người đối lập, dù mới chỉ là mầm mống, không những làm ảnh hưởng đến tương lai của đảng đối lập mà nguy hiểm hơn hết là sẽ đẩy dân tộc vào một ngã rẽ chia rẽ mới.

Với một cách nhìn khác, những người Việt không có nhiều thành tích về đoàn kết vào thời bình của dân tộc, liệu có tránh thoát được cái ngã rẽ khắc nghiệt ấy?

RFA


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét