Nối gót người xưa

…. nối gót người xưa
Vì hiểm họa mất nước cùng những khổ đau không ngừng của dân tộc, vì những xót xa quằn quại triền miên của quê hương, vì những máu xương đổ xuống để tạo dựng những trang sử oai hùng đánh đuổi ngọai xâm của tiền nhân, của cha anh, của bè bạn,
Chúng Ta
Hãy đứng lên nhận lãnh trách nhiệm
Hãy đạp lên những sợ hãi mà cùng nhau bước tới, bước tới. Đọc tiếp

TÀI LIỆU header


TÀI LIỆU

Date

TÂM THƯ TỪ LỰC LƯỢNG DÂN TỘC QUẬT KHỞI


_____________________________




ĐÀ NẴNG, THÀNH PHỐ CỦA BẮC KINH BÊN BỜ BIỂN ĐÔNG

Hà Nhân Văn
22-06-2013

Bắc Kinh tự cho rằng qua sử sách viết lại từ thời Mao và lai rai đến nay, thành phố cổ Hội An là của TC! Sau mật ước Thành Đô 1990, Bắc Kinh nhắm tới các trọng điểm chiến lược Lào Cai, Lạng Sơn, Móng Cái, Vinh, Đà Nẵng, Sóc Trăng, Cà Mau và Tây Nguyên VN. 

Đà Nẵng phải là một Hoàng Sa trên đất liền, án ngữ Biển Đông trên vành đai phía Nam TBD. Trong chuyến công du VN gần cuối nhiệm kỳ, CT Giang Trạch Dân từ Hà Nội bay vào Đà Nẵng, ghé thăm Hội An, khu phố cổ. CT Dân tắm biển và tuyên bố "hai nước Việt - Hoa cùng tắm chung một dòng nước Nam Hải". Hồ Cẩm Đào công du VN đã có lịch trình thăm Đà Nẵng và phố cổ Hội An nhưng miền Trung bão lớn và lụt nên Đào phải hủy chuyến thăm.

******
THƯỢNG ĐỈNH MỸ - HOA, TẬP CẬN BÌNH "MỀM XÈO" LÙI BƯỚC! 


Vụ blogger Trương Duy Nhất bị bắt và Nguyễn Bá Thanh, "gà nòi" của Bắc Kinh không lọt được vào bộ chính trị, "cháy nhà ra mặt chuột", Đà Nẵng từ khi tách khỏi tỉnh Quảng Nam, từng bước một rất kín đáo, đã trở thành một Hồng Kông mới của TC bên bờ Biển Đông, theo mẫu hình thành, phát triển như Tân Gia Ba thập niên 1960. Hoa Kiều cũ, một cách khác, người Việt gốc Hoa bị loại mà do các Hoa kiều mới, thành phần tư sản Đảng bí mật thống lãnh, nấp dưới tên vợ Việt hoặc anh em nhà vợ hay liên doanh với cán bộ tư bản Việt.

Tin từ Đài Bắc cho biết, tư bản TC chiếm từ 70-80% tài sản, bất động sản và vốn liếng của Đà Nẵng hiện nay. Vụ giáo xứ Cồn Dầu bị tàn phá, xây khu du lịch sinh thái do chính Nguyễn Bá Thanh trực tiếp chỉ đạo, xử lý, kể cả đào mã nghĩa trang Cồn Dầu.

Đại hội XI, cục Tình báo Hoa Nam đã hết sức vận động đưa Thanh vào bộ chính trị nhưng thất bại. Thất bại do chính Thanh, xuất thân từ "bần cố nông", con cưng của Đảng, lên ngôi cao, Thanh vẫn còn dáng dấp bần cố nông, ít học dù có "bằng cấp" tại chức! Blogger Trương Duy Nhất, công an mật vụ chính gốc, xuất thân văn công nhà nghề, phục vụ ở báo Công An, tay chân thân cận hàng đầu của Nguyễn Bá Thanh. Cả 2 đều năng nổ vào loại "Quảng Nam hay cãi, Quảng Ngãi hay co".

Ý đồ của Đảng bộ ĐCSTH tại "khu tự trị VN" là đưa Thanh về Hà Nội, nắm ban Nội chính mới thành lập rồi vào bộ Chính trị, sẽ làm Phó Thủ tướng và là con bài sẽ thay Nguyễn Tấn Dũng. Nhưng Đảng bộ của TC ở VN "khôn mà không ngoan", quên mất rằng Thanh chỉ mới là lãnh chúa, Đảng ở địa phương, lại khá ồn ào, không có ảnh hưởng và thế lực TƯĐ, "ngoại hình" của Thanh "bần cố nông" còn bảng lảng, không gây được ấn tượng trong Hội nghị TƯ Đảng. Còn Trương Duy Nhất, rời báo Công An đã từ lâu, vẫn là thành phần cốt cán của phe Nguyễn Bá Thanh, tôn Trương Tấn Sang là minh chủ nhưng từng viết blog miệt thị Sang là hèn không dám nêu đích danh NTD mà chỉ dám gọi Dũng là Đồng chí X. Trường hợp Trương Duy Nhất vẫn là người của công an. Hải ngoại ta không rõ về cái gốc của Nhất nên đang ào ạt "suy tôn và vinh danh" blogger TDN. Anh ta không thể nào so được với Tạ Phong Tần hay blogger Mẹ Nấm và Bùi Minh Hằng. 

Trở lại thành phố Đà Nẵng, đây là mục tiêu vô cùng thâm hiểm của Bắc Kinh, xây dựng một Hồng Kông mới, trên bờ biển Đông, một hải cảng mới của TC ở vành đai TBD nhưng đa nguyên, nhiều màu sắc, cởi mở, tiếp nhận đủ "yếu tố ngoại" từ Đài Loan đến Nhật, Đại Hàn và nhất là Mỹ (xem phần sau).

THƯỢNG ĐỈNH MỸ HOA "BORING"! 

Hơn 1000 người Việt biểu tình ở Palm Springs, nơi vợ chồng Tập Cận Bình và phái đoàn TC cư ngụ để từ đây đến Rancho Mirage họp thượng đỉnh với TT Obama và phái đoàn Mỹ trong một tòa nhà với 22 phòng lớn nhỏ của ông bà cố tỷ phú Walter H. Annebergs, rộng 200 mẫu giữa một trang trại sa mạc 25,000 dặm vuông, gọi là Sunnyland. Họ Tập và vợ Bành Lệ Viên đến phi trường "quận" Ontario do Thống đốc tiểu bang Cali. tiếp đón, không kèn không trống, không trải thảm đỏ. Và từ Ontario đoàn "motorcade" về Palm Springs, dư luận Hoa Kỳ, kể cả báo N.Y. Times không mặn mà với thượng đỉnh Mỹ - Hoa (N. Y. Times, June 7 & 8, 2013). Vụ TC "ăn cắp" tài liệu cơ mật của Hoa Kỳ còn quá nóng. Và chỉ thấy một rừng cờ vàng ba sọc đỏ là sôi động nhất (kỳ sau xin bàn tiếp).

"Phóng tài hóa, thu nhân tâm", vẫn là thủ đoạn của Bắc Kinh từ thời Mao - Chu. Trước khi đến "rancho", Nam Cali. họp thượng đỉnh với TT Obama, CT Tập Cận Bình và vợ đến thăm đảo quốc Trinidad, gặp các nguyên thủ vùng biển Caribbean. Không phải bây giờ TC mới lọt vào sân sau của Hoa Kỳ, đúng hơn đảo này là sân sau của Canada, TC đã đổ hàng tỷ mỹ kim vào vùng này từ thập niên 1990, không phải chỉ kinh tế mà bao gồm cả văn hóa, giáo dục, mở các lớp dạy Hoa ngữ miễn phí, cấp học bổng rộng rãi cho thanh niên hải đảo qua Hoa Lục du học. Tổng kết 20 năm TC loại Đài Loan, độc quyền một TQ trên các đảo quốc, Bắc Kinh lỗ to. Cũng như Phi châu, người hải đảo không quen với Hoa ngữ "lằng nhằng khó học, khó nhớ". Jamaica là một đảo quốc lớn, Bắc Kinh đổ vào hàng trăm triệu xây cầu đường và cơ sở hạ tầng, ảnh hưởng của TC vẫn còn mờ nhạt. Canada chứ không phải Mỹ vẫn chiếm ưu thế trong nền kinh tế, nhất là ngân hàng trên khắp vùng Caribbean. Gần như Hoa Kỳ và Canada không quan tâm đến sự hiện diện của TC ở sân sau Bắc Mỹ. 

Chuyến công du Caribbean, Costa Rica và Mexico của vợ chồng Tập Cận Bình chỉ là biểu dương thanh thế lớn của TC ở Tây bán cầu. Điều quan trọng khác nữa là thể diện TC, họ Tập muốn nói với nhân dân Hoa Lục và Hoa Kỳ, nhân thể tiện đường thăm Caribbean Costar Rica và Mexico, vợ họ Tập và phái đoàn ghé Nam Cali, hội họp với Obama ở "rancho", một địa điểm tuy lớn rộng huy hoàng nhưng vẫn chỉ là địa danh còn lu mờ.

TRUNG CỘNG THẤT BẠI LỚN Ở PHI CHÂU

Chiến lược "Go Out" của TC khởi từ chuyến công du Mỹ của Đặng Tiểu Bình năm 1978 và cao điểm là thời Giang Trạch Dân, đến nay đã trải qua hơn 30 năm, Bắc Kinh thành công đã đánh bật Đài Loan ra khỏi Phi châu và Nam Mỹ (Đài Loan chỉ còn quan hệ với 27 tiểu quốc Á Phi), tuy rất thành công trong giai đoạn đầu, nhưng hơn 10 năm qua, "chiến lược bung ra" của Bắc Kinh đã thua lỗ to, riêng ở Phi châu. Thua lỗ nặng ở Nam Mỹ như ở Peru, Bolivia, Brazil. Hoa Kỳ vẫn dẫn đầu thị trường Nam Mỹ. Bắc Kinh không đạt được mục tiêu ở Phi châu, từ xứ dầu hỏa Nigeria đến Angola do TC ở lục địa này thiếu kinh nghiệm, thiếu đội ngũ chuyên viên về tài chính và luật pháp. Đặc san Oil magazine trong một số đặc biệt đã cho độc giả biết rõ "cái mạnh và cái yếu của các công ty dầu hỏa quốc doanh của TQ" (the strengths and weaknesses of Chinese national oil co., xem: Oil, Dec. 2012, pp. 40-41, khổ nhật báo). Theo Oil magazine, riêng 3 năm, 2009-2011, TC đã đầu tư 48 tỷ mỹ kim vào khai thác dầu hỏa, ba đại công ty của TC vẫn là xương sống của thị trường nhiên liệu TQ (gồm CNPC, Sinopec và CNOOC). Biển Đông mới chỉ là "kỳ vọng" của Bắc Kinh và do CNOOC trách nhiệm. Đại hội Đảng toàn quốc ở Bắc Kinh ngày 14-12-2012, trong phiên họp bế mạc, các đại biểu ĐH lần thứ 18 đã "nhất trí" giơ tay biểu quyết tán đồng về một nghị quyết "bất khả tách rời" giữa chính trị của TC và các công ty quốc doanh dầu hỏa của TC (There is an indissoluble link between Chinese politics and three state-owned oil co. - Oil, đã dẫn, pp. 43-44).

Các giếng dầu TC độc quyền khai thác ở Sudan đã rất bấp bênh, sau khi Nam Sudan thân Tây phương, đa số là Thiên Chúa giáo ly khai, trở thành Cộng Hòa Nam Sudan. TC lại càng bấp bênh ở Nigeria và như ta đã biết, TC đã mất hẳn nguồn dầu hỏa Libya, trắng tay ở Libya, tiêu tan 1.6 tỷ mỹ kim xây dựng cơ sở hạ tầng Libya thời bạo chúa Gaddafi. Ngay nguồn dầu hỏa ở Venezuela thời Hugo Chavez còn sống với TC là tối huệ quốc, Bắc Kinh đã sớm nhận ra rằng, hầu hết dầu hỏa Venezuela lọc ở các nhà máy lọc dầu ở miền Nam Hoa Kỳ, do mình làm chủ nhưng lại trên đất Mỹ. Kênh đào Panama, Mỹ áp lực không cho mở rộng chiều ngang, Bắc Kinh đóng tàu chở dầu lớn nhất thế giới để chở dầu về nước nhưng Hoa Kỳ không chấp thuận cho loại tàu lớn như vậy qua kênh Panama. Bắc Kinh đã thấy rõ, nếu xảy ra đại biến, Mỹ phong tỏa eo biển Malacca (từ Ấn Độ Dương vào Biển Đông, xin lập lại) và đóng cửa kênh đào Panama, TC chỉ còn một con đường qui hàng.

Do vậy, bên ngoài nói gì thì nói, TC không bao giờ dám trực tiếp đối đầu với Mỹ, có chăng chỉ là võ mồm. Hai ngày hội họp với Obama, Tập Cận Bình đi theo đúng hướng này, hướng mà nhiều lý thuyết gia TC như Thượng tướng Lưu Á Châu, Chính ủy Quân khu Bắc Kinh, đã phát biểu mà tôi trích dẫn đôi dòng ở số báo trước. Ngoài mặt và qua bộ máy tuyên truyền, Bắc Kinh luân lưu chống lại Tây phương và "đế quốc Mỹ" mấy năm gần đây lại thêm một chủ đề TC đã vượt Nhật, TC sẽ vượt Mỹ lên hàng số một thế giới, đạt tới đỉnh cao địa cầu "One dream one world" như biểu tượng của Olympic Bắc Kinh 2008 (cặp ca sĩ đứng trên đỉnh địa cầu, ca bài "One dream one world"). Và bây giờ là "giấc mơ TC" của Tập Cận Bình. Hoàn toàn phù phiếm hoa lá bên ngoài của một TC vĩ đại nhưng thực tế giới ưu tú TC đã hiểu rõ Mỹ là ai? Sức mạnh Mỹ ở đâu, xin lập lại, TC từ thời Mao Đặng chỉ lo làm ăn với Mỹ, không bao giờ chống Mỹ, đối đầu với Mỹ.

Do vậy, thượng đỉnh Mỹ - Hoa kỳ này lại là đỉnh cao Hoa - Mỹ thuận thảo để làm ăn với nhau, trong đó, Bắc Kinh nỗ lực đạt được mục tiêu ở Biển Đông, giữ chặt thế đứng ở VN, nhượng bộ Mỹ ở Bắc Á (Triều Tiên), kể cả sẽ hòa hoãn ở Hoa Đông (Điếu Ngư đảo Senkaku) miễn sao Mỹ sẽ "phất phơ" ở VN để làm ngơ cho Bắc Kinh độc quyền khu tự trị VN trong hệ thống ĐCSTH. Trên đây là nguồn tin khả tín ở Đài Bắc.

KHI TC VIẾT LẠI LỊCH SỬ

Trên đây, chúng tôi đã hơn một lần nói về đại công tác của phe Hữu CSTH là viết lại lịch sử TH, nhất là phần quan hệ với các nước lân bang mà các triều đại gọi là phiên bang, phiên thần, cống thuộc từ Cao Ly, Lưu Cầu đến VN, Xiêm La (Thái Lan), Miến Điện, Nepal, Bhutan... Tây Tạng. Phiên bang là nước phên dậu cuả TC. Bắc Kinh thời Mao tự nhận TC có quyền "tôn chủ", như nhà Thanh có quyền "tôn chủ" đối với VN, Tây Tạng, Triều Tiên, là đất cũ của nước Tàu!

Như tôi đã trình bày sơ lược số báo trước đây, năm 1958, Mao Trạch Đông cho khuấy động phong trào phe Tả chống lại phe Hữu trong ĐCSTH, hầu hết là các sử gia "truyền thống TH", không theo con đường sử và sử biện chứng Các Mác - Ăng Ghen. Giáo sư Hướng Đạt bị phe Tả tố nặng nhất, gọi là "phản động", phản cách mạng, ai cũng tưởng Hướng Đạt chắc sẽ bị tù hoặc đi nông trường cải tạo nhưng Hướng Đạt và các sử gia phe Hữu vẫn phây phây ở Bắc Kinh, Mao ngầm dung dưỡng để các ông viết lại lịch sử theo hướng Đại Hán bá quyền của các chủ thuyết Mao. Giáo sư Hướng Đạt viết bộ "Đường đại triều Trường An dĩ Tây Vực văn minh" do Tam Liên thư điếm xuất bản, Bắc Kinh 1957. Mao Trạch Đông quan tâm đến VN và Biển Đông vào hàng đầu. Chu Nhất Lương viết một tác phẩm về lịch sử VN trong bộ Thông sử của ông, chương V, tập Thượng (trang 88-105) do Bắc Kinh Cao Đẳng Giáo Dục xuất bản, năm 1958. Không ngửi nổi! Đặc biệt một số sách báo thuộc Viện Sử học trong hệ thống Khoa Học Xã Hội của ĐCSTH viết hàng loạt bài khảo cứu về Phố cổ Hội An, tự nhận là do "người TH dựng lên" (!) nghĩa là dùng Sử (viết lại) để mở đường Hán hóa Tây Tạng - Tân Cương, gọi là Tây Vực và mở đường Hải Dương Nam Tiến mà Nam Hải và VN là chủ hướng "chủ đạo" Hán tộc bành trướng sinh tồn của Mao. Rất may, Nhật Bản dường như biết trước đã rộng lòng hào hiệp qua The Toyota Foundation tài trợ cho Viện Sử học VN khảo cứu và viết bộ Đô thị cổ VN trong đó có Phố Cổ Hội An mà Nhật kiều đóng góp phần xây dựng tiên khởi. Hoa kiều đến sau (sđd, UBKHXH, Hà Nội, 1989, tr. 210-233). Tôi sẽ trở lại chủ đề rất quan trọng này vào dịp tới.

ĐÀ NẴNG: HOÀNG SA TRÊN ĐẤT LIỀN

Bắc Kinh tự cho rằng qua sử sách viết lại từ thời Mao và lai rai đến nay, thành phố cổ Hội An là của TC! Sau mật ước Thành Đô 1990, Bắc Kinh nhắm tới các trọng điểm chiến lược Lào Cai, Lạng Sơn, Móng Cái, Vinh, Đà Nẵng, Sóc Trăng, Cà Mau và Tây Nguyên VN. Đà Nẵng phải là một Hoàng Sa trên đất liền, án ngữ Biển Đông trên vành đai phía Nam TBD. Trong chuyến công du VN gần cuối nhiệm kỳ, CT Giang Trạch Dân từ Hà Nội bay vào Đà Nẵng, ghé thăm Hội An, khu phố cổ. CT Dân tắm biển và tuyên bố "hai nước Việt - Hoa cùng tắm chung một dòng nước Nam Hải". Hồ Cẩm Đào công du VN đã có lịch trình thăm Đà Nẵng và phố cổ Hội An nhưng miền Trung bão lớn và lụt nên Đào phải hủy chuyến thăm.

Đà Nẵng phát triển, mở rộng và thịnh vượng như một phép lạ. Giám mục Châu Ngọc Tri, giáo phận Đà Nẵng, phải nhắm mắt cho Thanh dẹp giáo xứ Cồn Dầu do Thanh dùng lời đường mật và áp lực, đe dọa Cha Sở Cồn Dầu để thỏa hiệp với Thanh, mặc dù giáo dân rất phẫn nộ. Thanh là một sứ quân, lãnh chúa đẩy một Thiếu tướng công an, Giám đốc Sở Công an Đà Nẵng phải bỏ Đà Nẵng ra đi trong vòng 48 giờ.

Thanh dựa vào ai? Thiên hạ vẫn tưởng sau Thanh là Nguyễn Tấn Dũng và Lê Hồng Anh, Đại tướng CA, Bộ trưởng CA. Không phải! Sau hội nghị 7, Thanh là người của ai thì đã lộ nguyên hình. Nhiệm vụ của Thanh là trấn thủ Đà Nẵng. Cho đến nay ít ai quan tâm đến một quyền lực khủng khiếp sau Thanh ở Đà Nẵng.

Ý THỨC "QUẢNG NAM"

Trương Duy Nhất là người biết rõ về phe Thanh và Đà Nẵng, bởi Nhất là tay trong. Dù là công an, dù là đảng viên trung kiên nhưng không dễ gì lọt vào thành phần nòng cốt của báo Công An Nhân Dân. Qua các bài viết của TDN mới đây, người đọc có chút phấn khởi có lẽ khí thiêng Quảng Nam với di sản Phan Chu Trinh, Trần Quí Cáp, Phan Khôi... TDN tất nhiên bừng tỉnh, tinh thần dân tộc bất khuất Nam Ngãi trổi dậy. Hy vọng!

Hà Nhân Văn

1 nhận xét:

  1. Nặc danh24/6/13 06:44

    Đọc thì biết vậy thối ! chứ những điều để tin thì thiếu căn cứ, điều tôi tin nhất là "bộ cày tơ" cộng sản VN đã bán đứng đất nước này cho trung cộng từ lâu rồi ! nếu năm ngoái trên một trang mạng loan tin là một trang mạng của tàu khựa đưa tin cái xác đang nằm trong lăng Ba Đình- HN, không phải là Nguyễn Tất Thành (Nguyễn Sinh Cung) mà là tên tình báo hoa nam cài vào, sau khi giết Nguyễn Ái Quốc ! Nhìn từ cuộc c/ cải cách ruộng đất cho đến nay, ta có cơ sở tin điều này ! mặt khác hãy so sánh hình ảnh của Nguyễn Ái Quốc và hình ảnh của người này, tính từ thời mang tên ông "ké" ở Cao Bằng thì thấy, vầng trán của ông "ké" ngắn hơn vừng trán của Nguyễn Ái Quốc và tành tai cũng vậy, vành tai trong hai hình ảnh này cũng khác nhau, xét về mặt hình thể học, ta biết, nét mặt con người có thể thay đổi theo tuổi tác và những tác động do ngoại biên, nhưng vành tai và ánh mắt thì không thay đồi và rất hiếm c1o trừơng hợp thay đổi. . .. những điều đang diễn ra và hàng hàng những cuộc c/m do đảng csVN và đừơng lối của ông Hồ đã làm nên những thất bại thảm hại cho dân tộc VN, tang thương, nghèo nàn và lạc hậu và lệ thuộc vào tàu.

    Trả lờiXóa