Nối gót người xưa

…. nối gót người xưa
Vì hiểm họa mất nước cùng những khổ đau không ngừng của dân tộc, vì những xót xa quằn quại triền miên của quê hương, vì những máu xương đổ xuống để tạo dựng những trang sử oai hùng đánh đuổi ngọai xâm của tiền nhân, của cha anh, của bè bạn,
Chúng Ta
Hãy đứng lên nhận lãnh trách nhiệm
Hãy đạp lên những sợ hãi mà cùng nhau bước tới, bước tới. Đọc tiếp

TÀI LIỆU header


TÀI LIỆU

Date

TÂM THƯ TỪ LỰC LƯỢNG DÂN TỘC QUẬT KHỞI


_____________________________




KHÔNG THẮNG, KHÔNG THUA, CHỈ CÓ NHỤC

Đỗ Văn Phúc
29-07-2013

(Bàn về chuyến Mỹ du của Trương Tấn Sang)

Chuyện Chủ Tịch nước Việt Nam Cộng Sản đến Hoa Kỳ gây sôi nổi trong cộng đồng người Việt mấy ngày qua. Nhưng hoá ra đối với Mỹ, chẳng có chút gì đáng lưu tâm. Báo chí, truyền thanh, truyền hình Mỹ không thấy đưa tin, phát hình, coi như còn thua kém những tin hiếp dâm, giết người, đụng xe…

Hình ảnh đầu tiên của Trương Tấn Sang trên đất Mỹ là lúc bước xuống phi cơ, chỉ được ông Đại Sứ Mỹ tại Việt Nam David Shear cùng vài viên chức nhỏ ra đón (ảnh bên). Thông thường, theo thủ tục ngoại giao, mỗi khi một nhân vật lãnh đạo của quốc gia đến viếng, thì phải được vị lãnh đạo ngang cấp đón tại phi trường. Đối với nguyên thủ quốc gia, còn phải đuợc chào đón bằng 21 phát đại bác, có một toán quân danh dự dàn chào. Nguyên thủ nước chủ nhà phải đón tận phi trường để cùng nhau bước lên bục chào quốc kỳ hai nước. Sau đó là thăm viếng chính thức, có dạ tiệc khoản đãi với sự tham dự của các giới chức cao cấp ba ngành Lập Pháp, Hành Pháp, Tư Pháp, và các đại sứ các nước…


Chợt nhớ lại những hình ảnh và đoạn phim thời sự chuyến viếng thăm Hoa Kỳ của cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm mà hãnh diện cho một nước Việt Nam Cộng Hoà son trẻ ngày ấy. Dù là nguyên thủ một nước nhỏ, chưa mấy tiếng tăm trên thế giới, nhưng cố Tổng Thống Diệm đã được chính cố Tổng Thống Eisenhower đón tận chân cầu thang với đầy đủ lễ nghi (xem ảnh). Trên đuờng về toà Bạch Ốc, dân chúng thủ đô đã đứng chen nhau từ trên các đại lộ, trên các ban công các cao ốc tung hoa, vẫy cờ khi chiếc xe Cadillac mui trần chở hai vị Tổng Thống đi qua. Tổng Thống Diệm đã được vinh dự đọc diễn văn tại Quốc Hội Lưỡng Viện Hoa Kỳ, Những vinh dự này trên, TT Diệm cũng nhận được khi công du nước Úc, Ấn Độ và nhiều quốc gia khác.

Xem đoạn phim đoàn xe chở phái đoàn Trương Tấn Sang chạy đến Toà Bạch Ốc, không có rừng người tung hoa chào đón, mà chỉ thấy hàng ngàn người Việt tị nạn từ khắp các nơi đổ về, trương các biểu ngữ phản đối và những lời la hét đả đảo. Đoàn xe không chạy vào tận thềm toà Bạch Ốc, mà phải dừng bên ngoài cổng cho cả lũ lếch thếch lội bộ vào. Phải chăng đây là thâm ý của Mỹ muốn cho Trương Tấn Sang và cả bọn được nghe những lời thoá mạ của những người Việt Nam “khúc ruột ngàn dặm”?

Chỉ một thời gian không lâu trước đó, Trương Tấn Sang đã sang bái phục thiên triều Trung Hoa đỏ. Hình ảnh Sang cúi gập người khi chào cờ vẫn còn rõ nét cho thấy thái độ khúm núm quỵ lụy của một chư hầu trước thiên tử. Đó là cái nhục do Sang tự chọn và biểu hiện. Còn cái nhục bị coi thường trong chuyến Mỹ du là do chính chủ nhà tạo ra, và Sang phải ngậm bồ hòn làm ngọt.

Đó là nói về hình thức. Còn nội dung chuyến đi, Trương Tấn Sang mong ước những gì, và đã đạt được gì?

Trong các lãnh tụ Cộng Sản Việt Nam ngày nay, người gốc Nam Kỳ đã có khuynh hướng vượt lên. Trong thập niên qua, hai Chủ tịch nhà nước, Thủ tướng Chính phủ đều là dân Nam Kỳ. Tuy Chủ tịch nhà nước chỉ là vai trò thứ yếu không quyền bính trong các nước Cộng Sản, nhưng đặc biệt, Sang còn là người cao cấp thứ hai trong Bộ Chính Trị Đảng CSVN và kiêm nhiệm chức Chủ Tịch Hội Đồng Quốc Phòng và An Ninh. Vì thế, phải coi Sang như một lãnh tụ có thực quyền, khác với trường hợp các chủ tịch Tôn Đức Thắng, Nguyễn Hữu Thọ.

Sự xâm lăng ngày càng trắng trợn của Trung Cộng được sự tán trợ của cả một đảng Cộng Sản Việt Nam sẵn sàng bán nước cầu vinh. Nhất là gần đây các nhà nghiên cứu đã trưng ra bằng cớ bè lũ Hồ Chí Minh và bọn cầm quyền kế tục đã ký những văn kiện chấp nhận cho Việt Nam trở thành một tỉnh hay khu tự trị của Trung Hoa. Chúng ta vẫn cố tin rằng còn có những người Việt Nam có lòng yêu nước trong và ngoài đảng. Ngoài đảng thì đã có phong trào quần chúng rầm rộ từ mấy năm qua. Trong đảng thì lẻ tẻ cũng có người yêu nước nhưng còn e sợ chi sinh mạng chính trị bản thân mà không dám lên tiếng. Trường hợp Sang có vẻ khả quan. Trong những lần tiếp xúc với dân chúng, Trương tấn Sang đã có nhiều lời phát biểu tương đối cứng rắn khi bị hỏi về sự bức hiếp của Trung Cộng, đặc biệt những vụ lính Tàu bắn giết ngư dân trên biển Đông.

Ngày 26/7, khi đến thăm Trung Tâm Nghiên Cứu Chiến Lược và Quốc Tế Hoa Kỳ (CSIS) ở Washington, Sang đã mạnh miệng tuyên bố:

Chúng tôi không thấy có nền tảng pháp lý hay cơ sở khoa học nào cho tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc và do vậy chính sách nhất quán của Việt Nam là phản đối kế hoạch đường 9 đoạn của Trung Quốc … (bỏ một đoạn) Lập trường Việt Nam trước sau như một là không ủng hộ “đường lưỡi bò”, phản đối “đường lưỡi bò”. Bởi “đường lưỡi bò” được xác lập không có cơ sở, không có căn cứ của bất cứ loại luật pháp quốc tế nào”.

Do đó, chúng ta tạm xem chuyến đi Mỹ lần này của Sang như một thăm dò, tìm kiếm sự yểm trợ của Hoa Kỳ để sau đó sẽ có sự lựa chọn dứt khoát giữa hai thế lực cường quốc Hoa, Mỹ.

Ngày thứ Tư 24/7/2013, trong buổi tiệc do Ngoại Trưởng Mỹ John Kerry khoản đãi, Sang đã khoe thành tích của CSVN về những vấn đề nhân quyền. Sang nói các nhà lãnh đạo tôn giáo VN (quốc doanh!) trong phái đoàn của ông đã mở các cuộc “thảo luận thẳng thắn và cởi mở” với các giới chức Hoa Kỳ để giúp họ có “sự hiểu biết hơn về tình hình thực sự” ở Việt Nam.