Nối gót người xưa

…. nối gót người xưa
Vì hiểm họa mất nước cùng những khổ đau không ngừng của dân tộc, vì những xót xa quằn quại triền miên của quê hương, vì những máu xương đổ xuống để tạo dựng những trang sử oai hùng đánh đuổi ngọai xâm của tiền nhân, của cha anh, của bè bạn,
Chúng Ta
Hãy đứng lên nhận lãnh trách nhiệm
Hãy đạp lên những sợ hãi mà cùng nhau bước tới, bước tới. Đọc tiếp

TÀI LIỆU header


TÀI LIỆU

Date

TÂM THƯ TỪ LỰC LƯỢNG DÂN TỘC QUẬT KHỞI


_____________________________




THƯA MẸ VIỆT NAM CON XIN TẠ TỘI

Ngô Quốc Sĩ
12-5-2018

Trong những ngày qua, một bài thơ mang tên “Thưa Mẹ Việt Nam” đang được phổ biến rộng rãi trên các diễn đàn, làm dư luận bàn tán xôn xao.

Tác giả là Tiến Sĩ Nguyễn Thị Tịnh Thy, Giáo Sư Đại Học Sư Phạm Huế. Phải nói ngay rằng, bài thơ rất truyền cảm, làm nức lòng dân Việt bốn phương. Nhưng cũng phải ghi nhận rằng, cái nhìn của cô về huyền sử dân tộc không chính xác lắm, và cảm thức của cô về cuộc chiến Việt Nam như là cuộc nội chiến huynh đệ tương tàn nồi da xáo thịt cũng không phản ảnh đúng sự thực lịch sử.


Về cội nguồn dân tộc, người ta vẫn ca tụng truyền thống đoàn kết của dân Việt qua hình ảnh bọc mẹ trăm con. Ở đây, cô giáo Thy đã nêu lên một khía cạnh bi đát của huyền sử dân tộc. Đó là hiện tượng chia rẽ từ nguồn gốc, cha Rồng đã lìa xa mẹ dẫn 50 con xuống biển, và mẹ Tiên cũng đành lìa cha, dẫn 50 con lên núi? Cha đã nêu lý do xa mẹ là vì Rồng và Tiên không thể sống chung, nhưng tác gỉa tự hỏi, sao mẹ không dựa vào truyền thống tình nghĩa vợ chồng để phản bác?

Mẹ ơi
Khi Cha nói với Mẹ rằng
Ta là giòng giống của Rồng
Nàng là giòng giống của Tiên
sống với nhau hoài không đặng
Sao không nhắc Cha câu gừng cay muối mặn
Sao Mẹ không trả lời Cha
Đi mô đem thiếp đi cùng
đói no thiếp chịu lạnh lùng thiếp theo

Nhất là khi cha bảo mẹ dẫn 50 lên núi như một xua đuổi, sao mẹ không nhắc nhở cha về đạo tam cương “xuất giá tòng phu”, lấy chồng thì phải theo chồng dù đường đời có chông gai hiểm hóc:

Khi Cha bảo Mẹ đem năm mươi con lên núi
Sao Mẹ không trả lời Cha
Lấy chồng thì phải theo chồng
chồng đi đường rắn đường rồng cũng theo

Đặc biệt, xin hỏi sao mẹ để trăm con chia lìa, kẻ lên non, người xuống biển, như thể cuống rún đứt đoạn, đành chấp nhận nỗi đau “đoạn trường”

Sao Mẹ chấp nhận để một trăm đứa con phải chia ly đôi ngả
Để cuống rốn chúng con bị cắt đứt làm hai
Sao Mẹ chịu khổ đau một mình mà không nói với ai
dắt díu năm mươi con đi lên miền núi thẳm
để năm mươi thiếu vắng hơi mình

Xin mở dấu ngoặc để nói rằng, cảm nghĩ của cô giáo Thy thật lý thú, nhưng xét ra có vẻ nghiêng về cảm tính hơn là ý nghĩa triết lý của huyền sử. Cha Rồng dẫn 50 con xuống biển không phải là một chia lìa hay dứt tình chồng vợ và mẹ con, trái lại chính là đi sâu vào lòng mẹ Tiên vốn thuộc hành Thủy của Âm được coi là Tổ Mẫu của vũ trụ. Cũng thế, mẹ Tiên dẫn 50 con lên núi không phải là chia lìa vợ chồng và cha con, mà chính là đi sâu vào lòng cha, vốn ở hành Kim thuộc Dương, được coi là Tổ Phụ của nhân loại..Như thế, lên núi xuống biển không phải là một chia lìa, mà chính là hòa nhập vào nhau, trải rộng Âm Dương tận năm châu bốn bể. 

Điều đáng nói là cô giáo Thy đã thẳng thắn phơi bày hiện thực bi đát của Việt Nam hôm nay. Nói là giải phóng độc lập thống nhất, thế mà đất nước điêu linh, lòng dân tan tác, bên này bên kia, hận thù chất ngất, máu vẫn lênh láng:

Mẹ có ngờ đâu 
Cũng là một từ đất nước
Mà trong một ngày
Cũng có người gọi là giải phóng quê hương
có người kêu là ngày quốc hận…

Mỉa mai nhất là những kẻ vỗ ngưc chiến thắng lại là những người gieo oan khiên lên đầu dân tộc:

sau khúc khải hoàn
Con của mẹ thay chiến hào bằng nhà tù khắp chốn
để giam giữ anh em
Chiến tranh không còn 
nhưng máu vẫn đổ

Mẹ Việt Nam đang phải chứng kiến những kẻ tự hào chiến thắng thẳng tay tàn sát anh em:

Mẹ đau! 
Mẹ đau!
Hãy nhắc cho kỹ, nhớ cho sâu
Khi con hát bài ca chiến thắng
là khi mẹ dâng trào cay đắng
Sung sướng chi mà nối liền khúc ruột mình bằng xác những đứa con

Tác giả đã nêu câu hỏi, dân Việt đã nhân danh gì để chém giết nhau? Câu trả lời thật chua chát “chỉ vì nhân danh mẹ” mà phải giết anh em:

Nhân danh gì mà gọi nhau là địch
đếm xác anh em xây thắng lợi cho mình
Ai cũng nói là yêu Mẹ với tất cả tâm tình
Ai cũng bảo là hoàn toàn vì Mẹ
Càng yêu Mẹ nhiều càng phải giết anh em?

Ở đây, chúng ta phải thẳng thắn chia sẻ với cô giáo Thy rằng cô đã lầm. Cuộc chiến đẫm máu của dân Việt không phải nhân danh “Mẹ Việt Nam”, không phải “càng yêu mẹ nhiều càng phải giết anh em.” Thật vậy, phải khách quan mà tìm hiểu, ai chủ trương giết ai và người ta nhân danh gì để chém giết nhau?

Trước hết, ai chủ trương giết ai? Xin thưa một cách qủa quyết rắng, dân Việt luôn luôn thương mến nhau như bầu cùng giàn, ngựa cùng tàu. Nhưngchính cộng sản miền Bắc theo chỉ thị cộng sản quốc tế, thực hiện cuộc diệt chủng, tàn sát bao dân lành , bóp chết tự do dân chủ, trói chặt Việt Nam vào gông cùm đỏ. Dân Việt chiến đấu tự vệ và bảo vệ chủ quyền và tự do dân chủ, chứ không bao giờ chủ truơng giết hại anh em và đồng bào như cộng sản “giết giết nữa bàn tay không ngưng nghỉ”

Tiếp đến, người ta nhân danh ai mà chém giết? Cũng xin thưa một cách khẳng định rằng, cộng sản Miền Bắc đã nhân danh chủ nghĩa Mác Lê để chém giết anh em như đã xác nhận trong Điều 4 Hiến Pháp. Nhất là cộng sản còn là lính đánh thuê, chém giết anh em theo lệnh Nga Tàu, như Lê Duẫn đã khẳng quyết “Chúng ta đánh giặc là đánh cho Liên Xô và Trung Quốc”

Cần nói thêm là cuối thơ, tác giả đã cổ võ cho hòa giải dân tộc với lòng chân thành ước mong:

Chúng con có thể cùng nhau
cúi đầu trước Mẹ
hóa giải thù xưa nói lời tạ tội
Để nước mắt thôi rơi
để tóc Mẹ xanh 
để lòng Mẹ mát
để vết thương bao nhiêu năm chà xát
không còn hành hạ Mẹ ngày đêm

Thực ra, hòa giải dân tộc là điếu đáng qúy, nhưng xin hỏi liệu cộng sản Việt Nam có thực tâm hòa giải không, hay chỉ tiếp tục trấn áp anh em, đày đọa dân tôc?

Để kết, xin thành tâm chia sẻ tâm tình cô giáo Thy; Nhưng chúng ta cũng phải thẳng thắn nói với cô rằng, chính cộng sản Bắc Việt đã cứa nát tim mẹ Việt nam khi đem áo đỏ khoác vào thân mẹ mẹ như sợi dây oan nghiệt, lấy búa liềm làm khổ giá đóng đinh dân Việt. Muốn chuộc tội với mẹ, chỉ còn vất bỏ sợi dây oan nghiệt. Muốn chuộc tội với dân, hòa giải với dân, chỉ cần đập nát búa liềm, vất bỏ cờ máu..

(Face Book)

Trí Nhân Media