Nối gót người xưa

…. nối gót người xưa
Vì hiểm họa mất nước cùng những khổ đau không ngừng của dân tộc, vì những xót xa quằn quại triền miên của quê hương, vì những máu xương đổ xuống để tạo dựng những trang sử oai hùng đánh đuổi ngọai xâm của tiền nhân, của cha anh, của bè bạn,
Chúng Ta
Hãy đứng lên nhận lãnh trách nhiệm
Hãy đạp lên những sợ hãi mà cùng nhau bước tới, bước tới. Đọc tiếp

TÀI LIỆU header


TÀI LIỆU

Date




_____________________________




CHƯA CÓ GÌ NGHIÊM TRỌNG !?!

Tự Do Ngôn luận 
Số 198 (01-07-2014)

Hôm 19-06-2014, Dân Làm Báo đưa tin: “Nóng ruột trước tình hình căng thẳng tại Biển Đông, đại biểu quốc hội Trương Trọng Nghĩa đã phải đột ngột 'chiếm diễn đàn' nghị trường nhằm lên tiếng kêu gọi quốc hội Việt Nam ra một nghị quyết tuyên bố chính thức về Biển Đông, thể hiện rõ thái độ trước các hành vi xâm lược của Trung Quốc. Ý kiến của vị đại biểu đoàn Sài Gòn được nêu lên vào sáng ngày 19/6, giữa lúc quốc hội Việt Nam với 500 ông nghị, bà nghị đang mải mê thảo luận về dự án Luật Căn cước công dân. Phiên họp lần thứ 7 năm nay sẽ kéo dài trong 28 ngày, quốc hội chủ yếu bàn những việc tào lao mà không có chương trình nói về tình hình Biển Đông hiện đang hết sức nguy cấp. Đơn cử như việc bỏ phiếu tín nhiệm, cả 500 ông bà nghị sau khi bàn tới bàn lui mới thống nhất việc chuyển từ 3 mức tín nhiệm xuống thành... 2 mức. (Còn 'tín nhiệm' và 'tín nhiệm thấp')”. 
         
Sau đây là trích đoạn trong bài phát biểu đầy thổn thức của ông Nghĩa: “Nếu Quốc hội lần này không có tuyên bố hay nghị quyết chính thức gì cả về biển Đông, tôi tin rằng nhân dân ta sẽ rất thất vọng, thậm chí hoang mang. Các đại biểu Quốc hội chắc chắn sẽ nghẹn lời trước những ý kiến chất vấn của cử tri. Còn dư luận thế giới thì chắc chắn sẽ bình luận rằng hành vi xâm phạm và đe dọa chủ quyền của Việt Nam trắng trợn đến thế mà Quốc hội nước này lại không có phản ứng chính thức thì việc gì các nghị sĩ và nhân dân các nước khác phải lên tiếng? Đây có thể mà một cái cớ để phía Trung Quốc tiến hành những việc làm hiếu chiến và nguy hiểm hơn nữa”. 
          
Sở dĩ ông Nghĩa bức xúc nói thế là vì 20 ngày sau khi giàn khoan Tàu cộng đã được cắm xuống vùng biển của đất nước (01-05-2014), Quốc hội Việt cộng mới lên tiếng phản đối gọi là trong một “thông cáo báo chí” đơn giản do văn phòng Quốc hội soạn thảo, bày tỏ lo ngại và xin xỏ Tàu cộng rút giàn khoan ra khỏi vùng biển của Việt Nam. Thế nhưng, đáp lại đề nghị tha thiết của ông dân biểu còn ý thức dân tộc cũng như đòi hỏi mạnh mẽ của mọi người Việt còn tinh thần ái quốc, khi kết thúc kỳ họp thứ Bảy hôm 24-06-2014, Quốc hội Việt cộng, qua miệng Chủ tịch Nguyễn Sinh Hùng (vốn câm họng trong gần 2 tháng), đã công khai “lên án” việc Tàu cộng đưa giàn khoan HD-981 vào vùng biển của Việt Namtrong… diễn văn bế mạc, thay vì qua một nghị quyết hay một tuyên bố riêng biệt mà cái gọi là cơ quan quyền lực cao nhất nước này có bổn phận phải làm như thông lệ tại mọi quốc gia gặp hoàn cảnh tương tự.

          Biện minh cho thái độ lạ lùng, gây phẫn nộ và gieo thất vọng này, ông Trần Quốc Thuận, cựu Phó Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội đã nói trong cuộc cuộc phỏng vấn với BBC cùng ngày: “Quốc hội Việt Nam chưa ra nghị quyết riêng về Biển Đông vì tình hình chưa 'đặc biệt nghiêm trọng”. Trong khi đó, truyền thông Việt Nam tiếp tục đưa tin về các vụ đụng độ trên biển giữa tàu chấp pháp hai nước. Chẳng hạn báo cáo của Cục Kiểm ngư cho biết lúc 9g30 sáng ngày 23-06, tàu KN 951 của lực lượng kiểm ngư Việt Nam đã bị '5 tàu Trung Quốc vây ép'. VnExpress ghi nhận: "Trước tiên tàu Hải Tuần 11 ngăn cản. Sau đó, tàu Hữu Liên 09 và Tân Hải 285 đâm vào mạn chiếc KN 951". Sau cú va chạm, mạn phải và mạn trái con tàu Việt bị "móp méo, biến dạng hoàn toàn, một số thiết bị lan can hư hỏng". Mới đây, ông Hà Lê, Phó Cục trưởng Cục kiểm ngư, được báo trong nước dẫn lời cho biết từ khi căng thẳng lên cao, Tàu Cộng đã đâm hỏng 19 tàu Việt. Hồi cuối tháng Năm, một tàu cá của ngư dân Đà Nẵng đã bị tàu Trung Quốc cố ý đâm chìm.

          “Chưa/không đặc biệt nghiêm trọng!” Đó là câu nói cửa miệng hay ý nghĩ trong lòng của các lãnh đạo Việt cộng từ xưa tới nay.

           Gần đây nhất là lời của đại tướng (chưa đánh đã đầu hàng) Phùng Quang Thanh tại Đối thoại Shanghi-La (Singapore) hôm 31-04. Sau khi ví von chuyện Trung Quốc xâm phạm chủ quyền lãnh hải Việt Nam (mà chính Thủ tướng Nhật và bộ trưởng quốc phòng Hoa Kỳ vừa phản đối kịch liệt giùm) như mâu thuẫn nội bộ gia đình và cần giải quyết song phương (chứ không đa phương như khôn ngoan của thiên hạ), tướng Thanh nói: “Quan hệ giữa Việt Nam và nước BẠN láng giềng Trung Quốc (dùng từ BẠN của ngành Tuyên giáo) về tổng thể trên các mặt đang phát triển tốt đẹp, chỉ còn tồn tại vấn đề TRANH CHẤP chủ quyền trên Biển Đông nên đôi khi cũng có những VA CHẠM gây căng thẳng như sự việc ngày 1-5-2014”.

          Xa hơn chút nữa, cách đây vài năm (2010), là tuyên bố của TBT Nguyễn Phú Trọng trong kì họp của Uỷ ban Thường vụ Quốc hội: “Tình hình biển Đông không có gì mới”, giữa lúc Trung cộng cho đủ loại tàu quân sự trá hình ngang dọc vùng biển này, ra lệnh cấm đánh cá trong mấy tháng mùa hè, ngăn chặn, tấn công, bắn giết hay bắt bớ ngư dân và ngư thuyền Việt Nam… 


          Nay thì Trọng Lú vẫn thủ khẩu như bình, bình chân như vại, bất chấp “Thư yêu cầu nhà nước VN kiện TQ ra tòa án quốc tế” của mấy trăm nhân sĩ ký hôm 19-06, bất chấp “Thư yêu cầu TBT Nguyễn Phú Trọng trả lời kiện (hay không kiện) Trung Quốc về biển Đông” của luật sư Trần Vũ Hải và đại tá Nguyễn Đăng Quang gởi ngày 22-06, bất chấp lời khuyên của Giáo sư Carl Thayer, một chuyên gia Úc về Việt Nam (VOA 26-06): “Đây là một trường hợp phải lên tiếng bây giờ, nếu không sẽ mất cơ hội mãi mãi. Trung Quốc muốn tăng mức độ uy hiếp các nước ở Á Châu, bằng cách trừng phạt và áp lực các nước này, để họ đừng lên tiếng phản đối những gì mà Trung Quốc đang làm. Nếu ngoan ngoãn im lặng thì có thể làm ăn hợp tác với Trung Quốc, nhưng đây không phải là một quan hệ ngang hàng giữa hai quốc gia ngang nhau, mà phải trở về quan hệ giữa một nước lớn và chư hầu như thời phong kiến khi xưa”.

          Não trạng “không có gì nghiêm trọng” (cho Tổ quốc và Quốc dân) này bắt nguồn từ chính đầu đảng Cộng sản là Hồ Chí Minh chứ không ai khác. Dù biết nhiều qua Việt sử (hay biết ít vì bị đuổi khỏi trường Quốc học quá sớm?) rằng Trung Hoa là kẻ thù truyền kiếp của Dân tộc, rằng Mao là hiện thân số một của đầu óc bành trướng Đại Hán, Hồ Chí Minh đã thản nhiên rước giặc vào nhà sau khi nắm được quyền lực: rước cố vấn của chúng, quân đội của chúng, rước chính sách giết nông dân, diệt trí thức, tàn sát đối lập của chúng, còn rước cả kế hoạch mở rộng lãnh thổ và lãnh hải của chúng nữa… khiến đời sống nhân dân điêu linh, nguyên khí quốc gia tàn lụi, biên giới đất tổ thu hẹp… Rồi đang khi các nước cũng bị qua phân vì 2 chế độ chính trị đối lập như Đức Quốc, Đại Hàn chẳng hề gây chiến với nhau (nhất là từ phía Cộng) để bảo toàn giang sơn chung của tiên tổ, thì Hồ Chí Minh quyết “đốt cả dãy Trường Sơn”, gây ra cuộc chiến xâm lăng Việt Nam Cộng Hòa, khiến hao người tốn của cả hai bên, tiêu diệt hàng triệu mầm mống nhân tài của đất nước… “Không có gì nghiêm trọng” nên y đã ra lệnh (hay để mặc) cho đám “ăn cơm quốc gia, thờ ma cộng sản” tại Huế giết hàng ngàn thường dân và viên chức vô tội trong Tết Mậu Thân…

          Não trạng “không có gì nghiêm trọng” (cho Tổ quốc và Quốc dân) tiếp tục chi phối các thế hệ lãnh đạo CS đàn em và học trò của Hồ. “Đánh Mỹ cho Liên Xô, Trung Quốc tới người VN cuối cùng cũng được” như Lê Duẩn tâm niệm. Tống cổ vào trại cải tạo cả triệu “binh lính Ngụy, viên chức Ngụy”, dùng sức lực cơ bắp của chúng để sản xuất của cải thay vì dùng khả năng trí tuệ của chúng để xây dựng đất nước cũng được. Cứ hãy dâng Trung Quốc ải Nam Quan, thác Bản Giốc, núi Lão Sơn, 1000km2 trên đất, 10.000km2 trên biển… Cứ hãy cho Trung Quốc thuê trong nửa thế kỷ 300ha rừng quốc phòng, rừng đầu nguồn; cứ hãy để Trung Quốc xây trong cả trăm năm những thôn làng phố thị kiểu tô giới, biệt khu ở vành đai biên giới, ở yếu huyệt Tây Nguyên, ở trung tâm đồng bằng Nam Bộ, ở mũi cực nam Cà Mâu, xây những hải cảng dân sự (nhưng sẽ trở thành quân sự) ở Vũng Áng, ở Quảng Trị…; cứ hãy cho Trung Quốc trúng thầu 90% công trình xây dựng và kỹ nghệ thiết yếu như điện, đường, khoáng sản…. Cứ hãy thỉnh thoảng đưa lá cờ 6 sao (1 lớn 5 nhỏ) lên màn ảnh truyền hình quốc gia, dúi vào tay các em bé đón quốc khách nước bạn, in trong sách giáo khoa mẫu giáo hay tiểu học; cứ hãy ghi lên sách địa lý, lên bản đồ quốc gia hai chữ Tây Sa và Nam Sa thay cho Hoàng Sa và Trường Sa “lạ lẫm”. Cứ hãy gây khó khăn cho các cuộc nghiên cứu thảo luận về chủ quyền đất nước, các cuộc triển lãm tư liệu về chủ quyền biển đảo; cứ hãy trấn áp các cuộc biểu tình chống nước bạn, giam nhốt các tên phản kháng quan thầy Bắc Kinh… Không có gì nghiêm trọng cả!

          Cũng không có gì nghiêm trọng việc lừa gạt toàn dân để ra một Hiến pháp mới rập theo Cương lĩnh đảng, trong đó đảng tiếp tục là lực lượng lãnh đạo duy nhất của xã hội đất nước, là sở hữu quản lý duy nhất của tài nguyên quốc gia, là chủ nhân lớn nhất của kinh tế, thủ lãnh cao nhất của công an quân đội, bất chấp công an quân đội phản bội bản chất của mình, kinh tế phản bội nguyên tắc tự do của mình, tài nguyên phản bội ý nghĩa của mình là chia ra cho tất cả, để nhân dân sống ấm no, đất nước phát triển và Tổ quốc yên lành…

          Vì đối với đảng CS (cụ thể là giới lãnh đạo), chỉ có một điều nghiêm trọng, đó chính là sự sống còn của đảng, là quyền lực tuyệt đối và muôn niên của đảng, là quyền lợi toàn diện và dài lâu của đảng. Trước “giá trị tối thượng” này, thì sinh mạng của đồng bào (ngay cả đồng chí, đồng đảng) đều vô nghĩa, có chết hàng triệu cũng không sao. Trước “giá trị tối thượng” này, thì đất nước của tổ tiên (lãnh thổ, lãnh hải) bị Tàu cộng chiếm dần hay nuốt hết cũng không sao, miễn là đảng còn được đàn anh che chở và cho tiếp tục cai trị như thái thú đất Việt. Trước “giá trị tối thượng” này thì cứ nói to, nổ lớn, tuyên bố lên gân là sẽ “chống Tàu, kiện Tàu” nhưng phải “lựa chọn thời điểm thích hợp” để rồi sẽ chẳng làm gì cả và để mặc cho kẻ truyền kiếp tha hồ làm mọi chuyện.

          Thế nhưng nhân dân đang nhắc nhở đảng Cộng sản những điều nghiêm trọng như sau: Hồ Chí Minh và mọi lãnh đạo CS từng hại dân bán nước, giết người cướp của mà đã về chầu tổ Mác-Lê của chúng thì đã được ghi bia đá trăm năm và bia miệng ngàn năm là bọn tội đồ dân tộc tệ hại nhất, hơn cả Trần Ích Tắc, Mạc Đăng Dung, Lê Chiêu Thống và những hôn quân bạo chúa của Việt sử. Còn đám lãnh đạo đang từng ngày cướp đất của nông dân, cướp lương của công nhân, cướp tài sản của công dân, cướp tự do của giáo dân, đang từng ngày dùng luật pháp, tòa án, công an, côn đồ để trấn áp dân lành, khủng bố người yêu nước, đang từng ngày làm ăn với giặc, mở cửa rước giặc, nhượng bộ cho giặc thì nếu không sớm từ bỏ quyền lực đã chiếm đoạt, tài sản đã cướp bóc thì cũng đoán được số phận đích đáng mà nhân dân và lịch sử sẽ dành cho các người.

BAN BIÊN TẬP
Bán Nguyệt San TDNL

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét