Nối gót người xưa

…. nối gót người xưa
Vì hiểm họa mất nước cùng những khổ đau không ngừng của dân tộc, vì những xót xa quằn quại triền miên của quê hương, vì những máu xương đổ xuống để tạo dựng những trang sử oai hùng đánh đuổi ngọai xâm của tiền nhân, của cha anh, của bè bạn,
Chúng Ta
Hãy đứng lên nhận lãnh trách nhiệm
Hãy đạp lên những sợ hãi mà cùng nhau bước tới, bước tới. Đọc tiếp

TÀI LIỆU header


TÀI LIỆU

Date

TÂM THƯ TỪ LỰC LƯỢNG DÂN TỘC QUẬT KHỞI


_____________________________




PHẢN BIỆN BÀI BÁO CỦA ÔNG LÊ NGỌC THỐNG

Nguyễn An Dân
20-7-2014

Hôm nay (ngày 20/07/2014), có đọc trên tờ Đất Việt một bài viết của tác giả Lê Ngọc Thống “trách nhiệm lớn lao trước dân tộc” (*), đọc xong thấy cũng nảy sinh nhiều suy nghĩ, nên có vài lời cùng ông Lê Ngọc Thống, trên tư cách một công dân tự thấy mình có trách nhiệm nhỏ bé với quần chúng.

Cũng nói thêm cho rõ là đến nay sau hai ngày quan sát, đúng là giàn khoan HY-981 đã ra khỏi vùng biển thuộc chủ quyền Việt Nam. Các nhận định của chuyên gia, học giả về lý do rút giàn khoan thì nhiều nên tôi không nói thêm, tuy nhiên theo đánh giá của quần chúng thì phản ứng của chính quyền Việt Nam trong suốt hai tháng qua có thể tóm tắt “đúng là có hơn trước đây nhưng còn thấp và chậm trễ so với nhận định chung của đa số người dân”. Mà một trong những lý do chính yếu là “chưa khởi kiện Trung Quốc”

Trước tiên, tôi đồng ý với nhận định ở phần mở bài của ông khi nói việc kiện Trung Quốc là quan trọng, và đảng và nhà nước đang xem xét và cân nhắc, cụ thể là thủ tướng Việt Nam đã nói “việc kiện Trung Quốc là do Bộ Chính Trị quyết định”. Thôi thì cứ nghe và biết vậy và cần quan sát thêm

Trong bài viết của ông, ông viết nguyên văn như thế này “Trong khi đó, các thành phần “bất đồng chính kiến”…thì dựa theo tâm lý đó để kích động rằng “không kiện Trung Quốc ngay là nhu nhược”, sợ ảnh hưởng đến 16 chữ vàng, 4 tôt”…Trên biển thì họ hô hoán lên rằng, Hải quân ở đâu không ra ngăn chặn tàu Trung Quốc? “Như vậy, ý đồ của các nhà “bất đồng chính kiến” đã rõ là: Gây mất đoàn kết, kích động chiến tranh…nên sẽ là vô ích khi chúng ta bàn luận với họ về chuyện này “ (hết trích)

Xin lưu ý với ông, đúng là trong suốt thời gian qua, nhiều lúc những người bất đồng chính kiến có khác biệt với nhau, với đảng và chính phủ trong nhiều vấn đề, nhưng riêng vấn đề khởi kiện việc Trung Quốc đặt giàn khoan HY-981 vào vùng lãnh hải Việt Nam là việc mà đa số nhân dân và chính phủ đã đồng ý với nhau. Cụ thể là từ ngày 08/5/2014, chính phủ Việt Nam đã nhiều lần ra lời kêu gọi “đồng hành cùng chính phủ khởi kiện Trung Quốc”, “không khởi kiện Trung Quốc là có tội với dân tộc”. Các lời kêu gọi này đăng đầy trên các báo chí có giấy phép xuất bản trong nước

Như vậy ở đây xin hỏi ông Lê Ngọc Thống, việc những người bất đồng chính kiến và đa số nhân dân thúc đẩy và hưởng ứng lời kêu gọi của chính phủ là gây mất đoàn kết? Nếu nói vậy có lẽ nên “bắt lỗi” những người ra lời kêu gọi mà cụ thể là chính phủ và thủ tướng chính phủ, sau đó hãy bắt lỗi người bất đồng chính kiến. Ông Lê Ngọc Thống chủ động nêu ra ý này trước nhất, nên chăng ông hãy dẫn đầu cho hành động “khởi kiện chính phủ và thủ tướng chính phủ trong việc gây mất đoàn kết”, vì đó là khởi nguồn, “chủ mưu” theo lập luận của ông.

Còn việc ông bảo những lời hô hoán là “hải quân ở đâu sao không ra ngăn chặn tàu Trung Quốc” là có ý gây kích động chiến tranh thì có lẽ ông xét chưa thấu đáo. Ông hãy đứng ở lập trường nhân dân mà lý giải, người dân đóng thuế nuôi quân đội, khi có giặc ngoại xâm (Trung Quốc cho tàu quân sự vào khu vực giàn khoan thì đã cấu thành hành vi xâm lược) thì phản ứng tự nhiên của nhân dân là “lâu nay tôi nuôi quân đội, vậy quân đội ở đâu sao không ra ngăn chặn” là chuyện tâm lý bình thường. Chúng ta là người cầm bút, khi quần chúng phản ứng tự nhiên thì chúng ta hướng dẫn, có gì mà ông chụp cho cái nón “gây kích động chiến tranh” nghe ghê gớm quá. Có lẽ ông nên dùng từ này cho chính quyền Trung Quốc, vì thực tế là họ đã điều hải quân vào vùng biển nước ta thì hợp lý hơn là ông dùng cho nhân dân khi họ có phản ứng tự nhiên như thế.

Về việc biểu tình bạo động ở Bình Dương, Vũng Án thì cơ quan công an có kết luận là “do một tổ chức phản động nước ngoài”, còn theo trung tướng Phạm Văn Dỹ – chính ủy quân khu 7 thì là do ta đã sa bẫy Trung Quốc. Nhận định về cái này thì ông Thống nói đúng, Việt Nam đã sa bẫy “bọn xấu”, nhưng có vẻ nhận định của tướng Dỹ làm sáng tỏ hơn, vì rõ ràng việc Bình Dương Vũng Án làm lợi cho Trung Quốc hơn là cho “tổ chức phản động nước ngoài”.

Ý tiếp theo của ông Thống nói là kiện là mở đầu cuộc chiến tranh pháp lý là đúng, nhưng còn thiếu, quan trọng là động cơ và tính chất của vụ kiện. Nếu kiện về vấn đề ai sở hữu Hoàng Sa thì đúng là phức tạp (mà chính vì cái công hàm 1958 do nguyên thủ tướng Phạm Văn Đồng thay mặt đảng ký gửi cho Trung Quốc là một nguyên nhân quan trọng làm cho phức tạp). Còn kiện Trung Quốc về các hành vi đâm chìm tàu cá làm ngư dân chết, cho giàn khoan và tàu quân sự vào vùng tranh chấp, vi phạm Unlos và DOC thì hà cớ gì mà phức tạp và “lỡ thua kiện thì mất hết” cho được? Hàm nghĩa kiện ngay tức khắc trong bối cảnh đang có giàn khoan và những sự phức tạp kéo theo nó là đúng chứ có sai gì đâu mà ông Thống trình bày thành ra gây sự hoang mang không cần thiết.

Tiếp theo, ông đúng khi nói việc “kiện cáo” không chỉ phân định thắng thua mà còn phải xét nhiều yếu tố có lợi cho chiến lược quốc gia nữa. Điều này đúng nhưng thiếu, yếu tố quan trọng nhất trong kế hoạch bảo vệ chủ quyền lãnh thổ là sự ủng hộ của quốc tế và các đồng minh quan trọng. Trong bối cảnh nội lực Việt Nam hiện nay đang yếu kém toàn diện, tranh thủ sự ủng hộ của các đồng minh tương lai mà Việt Nam đang vận động là quan trọng, việc khởi kiện Trung Quốc là một động thái “minh định lập trường” phải có. Nó thể hiện cho các đồng minh thấy quyết tâm “thoát Trung” của Việt Nam. Ông không chứng tỏ được ông muốn “thoát Trung” thì đồng minh nào sẽ can đảm mà liên minh với ông để “kháng Trung”

Chọn thời điểm nào để kiện là quan trọng, ông Thống viết đúng nhưng cũng còn thiếu. Cái quan trọng hơn là xung quanh vụ giàn khoan vừa qua đã có hai ngư dân chết vì sự cố ý gây hấn của tàu Trung Quốc. Chắc có lẽ nên đợi đến 20, hay 200 ngư dân chết nữa thì kiện vào thời điểm đó là hợp lý cho đảng và ông Thống hơn chăng ??

Về việc ông kết luận ở cuối bài “chỉ có Đảng CSVN mới đủ uy tín, bản lĩnh và trí tuệ, động viên, phát huy được sức mạnh dân tộc và quân đội nhân dân Việt Nam, dưới sự lãnh đạo của Đảng CSVN có đủ khả năng đương đầu với bất cứ kẻ thù nào dù hung hăng đến đâu mà không ai, không lực lượng nào khác có thể thay thế. Đó là sứ mệnh lịch sử.” thì tôi không muốn có ý kiến, vì nó “tuyên truyền quá lứa” rồi. Tôi chỉ hỏi ông căn cứ vào đâu mà “kết luận” ngon ơ như thế. Tôi cũng đề xuất là có lẽ nên mời một tổ chức quốc tế có uy tín về trưng cầu dân ý vào Việt Nam để trưng cầu ý dân về vấn đề này thì sẽ biết là nhận định của ông Thống là đúng hay sai.

Gửi những người “bất đồng chính kiến”

Trong phần trên tôi có tranh luận với các ý của ông Lê Ngọc Thống, nhưng cũng có lời góp ý với những ai đang bất đồng chính kiến với đảng cầm quyền Việt Nam. Bài báo của ông Lê Ngọc Thống cần được coi như một cảnh báo cho chúng ta. Nó phản ánh quan điểm của phe “lừng khừng”, “ngậm miệng ăn tiền” (của Tầu) trong đảng, chẳng muốn dứt khoát thoát Trung, càng không muốn dân chủ. Sau giàn khoan, tất cả hãy thận trọng, coi chừng vấn đề “chống bá quyền Trung Quốc” sẽ trở lại là “nhạy cảm” như trước, và có lẽ những người bất đồng chính kiến nên hiểu sự tiến thoái cần thiết trong chiến thuật để có điều chỉnh thích hợp nhằm bảo toàn lực lượng.

Việt Nam đang cố sức tranh thủ vào TPP, vấn đề dân chủ-nhân quyền là một vấn đề quan trọng, hãy tận dụng chiến thuật đó lúc này và tạm dừng chiến thuật “chống bá quyền Trung Quốc” lại, chờ coi “nội bộ” đảng như thế nào tại hội Nghị TW 10 sắp tới, để bảo toàn lực lượng cho con đường dài về sau. Tiền lệ trước khi “nổ súng” thì dùng báo chí dọn đường dư luận của đảng là chuyện xưa nay không thiếu.


Nguyễn An Dân


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét