Nối gót người xưa

…. nối gót người xưa
Vì hiểm họa mất nước cùng những khổ đau không ngừng của dân tộc, vì những xót xa quằn quại triền miên của quê hương, vì những máu xương đổ xuống để tạo dựng những trang sử oai hùng đánh đuổi ngọai xâm của tiền nhân, của cha anh, của bè bạn,
Chúng Ta
Hãy đứng lên nhận lãnh trách nhiệm
Hãy đạp lên những sợ hãi mà cùng nhau bước tới, bước tới. Đọc tiếp

TÀI LIỆU header


TÀI LIỆU

Date

TÂM THƯ TỪ LỰC LƯỢNG DÂN TỘC QUẬT KHỞI


_____________________________




BÁN TRĂNG - BÁN NƯỚC ?

Nguyên Thạch
25-7-2014



  
Ai mua trăng?
Tôi bán trăng cho (*)
Trăng ở Việt Nam?
Chết hẹn hò! 

Đất quê cha, đã tưới đầy xương máu
Biển thân thương như tà áo mẹ xinh
Đất biển ngàn năm, dẫu chinh chiến hay hòa bình
Đất, biển...vẫn giữ thắm tình nước Việt.
  
Mẹ hôm nay, muối lòng luyến tiếc...
Biển đất đâu còn xanh biếc như xưa!
Gia tài của mẹ?
Hôm nay đã bị thống trị dưới tay của bọn gian ác mị lừa
Đầy những toan tính... đong đưa dâng bán.

Họ chóng quên mối hận truyền kiếp, xem giặc thù là bạn
Một lũ mặt dày!
Mưu phản tổ tông
Cúi mặt cố quên niềm kiêu hãnh của dòng giống Lạc Hồng
Và bán đứng cả núi sông tan tác.
  
Vùng biển Đông, hắt hiu lời mẹ hát
Một bọn vong nô
Một lũ bạc tình
Một bọn cuồng ngông
Một lũ bội tình...

Trăng chết hẹn hò, đành bán chữ nhục vinh.
  
Nguyên Thạch
-------------------------
Ghi chú: (*) 
Lấy ý từ bài thơ: Phan Thiết ! Phan Thiết !  của Hàn Mặc Tử




3 nhận xét:

  1. Thương mùa trăng đợi



    Mùa trăng nay
    Soi mình anh lẻ bóng
    Biển hoang vu
    Trông vọng ánh trăng xưa
    Buồn thiết tha nhung nhớ sao vừa
    Em bên ấy
    Song thưa hoài trăng nhớ ?.

    Trăng dĩ vãng
    Trăng tình yêu bỡ ngỡ
    Ta uống trăng
    Trao hơi thở cho nhau
    Vầng trăng thanh
    Đêm huyền dịu ngọt ngào
    Cũng dạo ấy xa nhau
    Mùa ly biệt.

    Giặc tràn về!
    Anh lìa xa Phan Thiết
    Dòng Mường Giang* rên xiết hận thương đau
    Quê hương tang thương
    Đời úa...
    Phố rũ màu
    Lại lần nữa niềm đau trăng lầu cổ**.

    Gởi ai đi chiều qua cuối phố
    Dáng Chiêm nương
    Tôi thầm gọi cố nhân ơi
    Hai mùa trăng thương
    Hai mảnh cuộc đời
    Em ở lại phố Hời***dài oan nghiệt.

    Chiều trùng dương xa xăm
    Em mắt biếc
    Nhớ mùa trăng
    Thương tiếc quãng đời đau
    Biển Rạng****đêm nay sóng dậy thét gào.

    Người Chiêm nữ trào dâng cao thương hận
    Dòng trôi ba mươi năm
    Một cuộc tình
    Hai mảnh hồn lận đận
    Tôi phận trai, thế trận trĩu đôi vai
    Em vẫn thương
    Vẫn đợi chí anh tài
    Câu ước hẹn
    Ngày mai duyên tình mộng.

    Mỗi mùa trăng yêu
    Là mùa vun bồi nhịp sống
    Hai mái bạc đầu dài trông ngóng đợi nhau
    Như đợi Quê hương Tự Do Nhân Bản dạt dào
    Đành hẹn lại mùa trăng sau hạnh ngộ.



    Nguyên Thạch

    -------------------
    Ghi chú:
    *Sông Mường Mán - Bình Thuận
    **Lầu ông Hoàng
    *** Giờ là Phú Hài-Phan Thiết
    ****Mũi Né

    Trả lờiXóa
  2. Mùa Ly Biệt-2


    Trăng tháng Ba
    Tôi người ly biệt
    Cũng nơi này Phan Thiết thưở xa xưa
    Hàn gánh trăng vàng tưới cội dừa
    Thân đơn độc
    Lối thưa tình lặng.

    Nay lầu hoang tôi em tháp vắng
    Môi run mềm biển mặn đọng bờ môi
    Ánh trăng rơi màu tang phủ góc đồi
    Hai dáng nhỏ phút chia phôi ly biệt.

    Em cố níu
    Trời ơi!
    Phan Thiết
    Dịu vợi trùng dương xanh biếc mông lung
    Đôi mắt trăng hoang sâu thẳm chập chùng...
    Cố thu lại chân dung nguời lữ thứ.

    Em yêu ơi
    Hỡi Chiêm nương tiên nữ
    Tôi phận nghèo lãng tử xa xăm
    Nào dám đâu ước mộng nguyệt cầm
    Đâu được ngõ lời trăm năm duyên hẹn!.

    Lầu ông Hoàng tôi nàng run tay chén
    Rượu ly bôi, lòng nén thương đau
    Duyên xanh xao mà tình mãi dạt dào
    Tôi đi nhé
    Nụ hôn chào ly biệt.

    Trăng ơi trăng cho ta gởi niềm đau Phan Thiết!.

    Nguyên Thạch

    Trả lờiXóa
  3. Thương Mùa Trăng Đợi 2


    Anh đi biền biệt
    Bao mùa trăng
    Em nỗi cô liêu với cung hằng
    Mấy mùa thu nữa
    Vàng lá đổ
    Còn bao đông lạnh
    Tình cách ngăn?.

    Chiều tím hoàng hôn
    Da diếc buồn
    Người nơi quan tái
    Lệ có tuôn?
    Sông Hương lờ lững chiều sương lạnh
    Trường sơn âm vọng Quốc sầu buông.

    Nơi ấy đêm về
    Giá lạnh không
    Người nơi thôn cũ
    Chạnh khối lòng
    Đôi bờ non nước, tình ngàn dặm
    Khối nhớ
    Khối thương
    Nỗi chờ mong.

    Thương lắm anh ơi
    Hỡi chàng trai
    Ôm mối hận đau
    Gầy hình hài
    Quang Trung dục trống
    Đường Tổ Quốc
    Diên Hồng sóng dậy
    Gọi tương lai.

    Mai có về thăm
    Thỏa nhớ mong
    Anh niềm kiêu hãnh
    Giống Lạc Hồng
    Chí trai nợ trả
    Ngời sông núi
    Chinh nhân
    Nhớ nhé
    Lập chiến công...


    Nguyên Thạch

    Trả lờiXóa